, Duy Nhất nhẹ nhàng
thở ra một hơi rồi ngồi cười, anh ấy chính là như vậy, mỗi lần đều lớn
tiếng trách móc cô, không bao giờ cho tiền cô, không cho thì không cho, nhưng đến cuối cùng, người không ngừng dúi tiền vào tay cô cũng chính
là anh ấy, không để cho cô làm bất cứ chuyện gì nhưng anh lại làm tất cả mọi chuyện thay cô.
- Duy Nhất, chị dẫn em đi xem phòng nhé, mấy thứ này đều của mấy anh chuẩn bị cho em đó, lúc đang xây nhà thì mọi
người thiết kế một căn phòng riêng dành cho em, không ai được phép đi
vào trong đó, đi, đi xem một chút xem có vừa ý em hay không nhé? - Noãn
Nhi dắt tay của cô rồi nói.
- Mấy anh ấy đã thiết kế thì sao em
có thể không hài lòng chứ, bọn họ đều là người hiểu em nhất đấy. - Duy
Nhất nở nụ cười, một tay nhấc valy trên nền nhà lên, chân bước lên lầu
theo Noãn Nhi.
Gian phòng của cô ở lầu hai, đó là một gian hướng
về phía ánh mặt trời, ánh sáng bên ngoài xuyên vào cửa sổ thật to trong
phòng, ánh sáng chiếu rọi khắp cả căn phòng, sạch sẽ mà sáng ngời, làm
cho người ta nhìn vào, cả người liền cảm thấy thoải mái.
Đây mới
là cảm giác gia đình, không trang trí bày biện xa hoa, không có màu sắc
xinh đẹp, nhưng làm cho người ta vừa bước vào đã cảm thấy yên tâm và ấm
áp.
Chỉ chốc lát sau, Thượng Quan Hạo liền quay trở lại, vừa về
tới trong nhà thì chạy vội lên tầng hai tìm hai người, vẻ mặt sau khi
tìm được người vẫn âm trầm giống như người ta nợ tiền anh vậy, nhưng anh cũng không hỏi chuyện mấy năm nay của Duy Nhất. Bởi vì, anh biết lúc
này Duy Nhất không muốn nhắc đến chuyện này, cô chắc sẽ nhắc sang chuyện khác mà thôi. Mười năm ở chung với nhau sao anh lại không hiểu tính cô
cơ chứ?
Chỉ là, điều này cũng không có gì, anh không trị được cô, những người đó không trị được cô sao? Không tin thì chờ mấy người kia
quay về đây đi, cô sẽ phải ngoan ngoãn khai hết mọi chuyện.
Trời
rất nhanh tối, Duy Nhất và Noãn Nhi làm cơm tối với nhau, Nhu Nhi thì
chơi đùa vui vẻ với Kiệt Nhiên và Mặc Nhiên, mấy đứa có vẻ rất hợp
nhau.
Ăn xong cơm tối, Duy Nhất cùng với vợ chồng Thượng Quan Hạo nói chuyện về việc phát triển vườn hoa trong thời gian tới, nhóm anh
trai của cô đã thay đổi ra sao trong những năm qua, còn có sư phụ luôn
thương yêu cô nhất nữa và chuyện liên quan đến sư nương, nói chuyện cho
đến khuya thì bọn họ mới trở về phòng của mình ngủ.
Bôn ba một
ngày, Nhu Nhi đã mệt từ lâu nên bé rất nhanh ngủ thiếp đi, Duy Nhất cúi
đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhu Nhi, nhẹ nhàng ôm chầm thân thể bé
nhỏ của bé, gương mặt lặng lẽ dán lên mặt của bé, nghiêng người nhìn
xuyên qua ánh trăng mờ ảo bên ngoài ô cửa sổ, trái tim thoáng qua một
tia không yên lòng.
Thật xin lỗi, cục cưng. Là mẹ không tốt,
không thể cho con một gia đình yên ổn, để cho con phải nếm trải mùi vị
không có ba như mẹ, con sẽ không ghét mẹ chứ?
Cũng trong đêm này, một người khác cũng không thể ngủ được.
Minh Dạ Tuyệt nằm trên giường lăn qua lăn lại không biết bao lâu mà cũng
không thể ngủ được, cảm giác giống như mình thiếu đi một cái gì đó.
Đã ba giờ sáng, đầu óc của anh vẫn thanh tỉnh như thường, một chút buồn
ngủ cũng không có, trong ngực buồn bực khiến anh không thoải mái.
- Haizz - Nằm trên giường thở ra một hơi thật dài, chợt lật người ngồi
dậy, một mình đi tới trước cửa sổ, kéo tấm rèm màu vàng nhạt sang một
bên, ánh trăng màu bạc hắt ánh sáng lên người của anh. Đưa tay mở cửa
sổ, gió đêm mang theo từng đợt hơi lạnh thổi lên trên người của anh,
khiến anh càng thêm tỉnh táo.
Không ngủ được, làm thế nào đây?
Anh không nhớ rõ đã có những giấc ngủ yên ổn từ khi nào, hình như là kể từ
sau khi kết hôn thì anh rất ít khi mất ngủ, rốt cuộc hôm nay tại sao lại không ngủ được?
Thân thể dường như chẳng có nhiệt độ, anh mệt
mỏi dựa lên bể cửa sổ, một cỗ băng lạnh lập tức đánh lên bàn tay anh,
thậm chí là lên cả người anh, Minh Dạ Tuyệt nhíu mày rời khỏi cửa sổ,
đứng ngẩn ngơ.
Không phải anh đã sớm
hình thành thói quen không sợ lạnh rồi sao? Tại sao anh cảm thấy nhiệt
độ này lại có chút xa lạ với mình? Thậm chí rất ghét? Là bởi vì cô ấy
sao? Nhớ tới chuyện hôm nay người con gái ấy dứt khoác rời đi, anh lắc
đầu một cái. Hẳn không phải, bởi vì mấy năm nay, thỉnh thoảng anh đi
công tác, cũng sẽ ngủ một mình bên ngoài, cũng chưa bao giờ rơi vào tình trạng như hôm nay!
Quay đầu nhìn căn phòng phía sau lưng, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, đến tột cùng là vì sao? Rốt cuộc là vì lý do gì đây?
Khi tầm mắt rơi vào cái giường rỗng tếch thì tim anh đột nhiên nhảy lên một nhịp, đưa tay sờ sờ ngực trái, nhịp tim lạnh lẽo một chút, có chút trầm muộn.
Thì ra là vậy, là do thiếu một món đồ! Thiếu một người nằm trên chiếc giường đó!
Trước kia, vô luận về nhà vào lúc nào, nơi ngực trái của anh sẽ hoạt động
mạnh mẽ, mang theo một cảm giác ấm áp, nhưng bây giờ, chẳng có cảm giác
ấy. Tại sao? Tại sao biến thành như vậy?
Bởi vì người phụ nữ ấy sao?
Cau mày quay người lại, ngó ánh trăng bên ngoài khung cửa sổ, anh nghiêm túc suy nghĩ.
Chắc là vậy? Sự tồn tại của cô giống như một thói quen trong