Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326953

Bình chọn: 8.5.00/10/695 lượt.

đây. Vốn là bọn họ chỉ muốn kiếm

chút tiền hoa hồng, nhưng giờ bọn họ muốn kiếm thêm một chút nữa, lại

phát hiện một cô gái đi một thân một mình. Thật là trời giúp bọn họ mà.

- Muốn tiền đúng không, tôi chỉ có chừng này, đưa hết cho các người, mời

mấy người tránh nhanh đi một chút được không? - Duy Nhất đè sự không

kiên nhẫn trong lòng, đưa túi xách trong tay cho bọn họ, chỉ muốn nhanh

chóng rời khỏi đây mà thôi. Hôm nay là ngày đầu tiên Nhu Nhi đi học, cô

không thể trễ hẹn, bằng không khi con bé sẽ sợ khi phải đứng đợi một

mình.

- Cô gái à, chút tiền này mà muốn đuổi chúng tôi sao? -

Người nọ nhận lấy ví xem số tiền bên trong, nhét vào trong túi áo của

mình, sau đó từ từ ghé sát người cô, miệng nhếch lên lộ ra chiếc răng

cửa vàng khè.

- Vậy mấy người muốn gì? Tiền thì tôi cũng đưa cho

mấy người rồi, muốn thứ khác thì tôi đây không có, mời nhanh lên một

chút tránh ra đi, tôi còn có việc gấp. - Duy Nhất nhìn hai tên đàn ông

đang ép sát người mình, tay từ từ nắm chặt.

- Ha ha ha. . . . . . , nếu như chúng tôi không đi? Gọi người? Bây giờ còn chưa đến thời gian tan ca, dù cô có kêu rát cuống họng thì cũng chẳng có ai nghe thấy đâu. Cô nên ngoan ngoãn để hai chúng tôi vui đùa một chút, nếu như đại nhân

hài lòng, chúng tôi sẽ đi, được không? - Hai người đối diện nhìn nhau

một cái, cười tà tà.

- Tôi khuyên mấy người nên tránh ra, nếu không, mấy người sẽ phải hối hận. - Duy Nhất cau mày, trầm giọng nói.

- Hối hận? Ha ha ha, làm sao có thể như vậy được chứ? Có cô gái xinh đẹp

như cô chăm sóc, chúng tôi sao có thể hối hận? Người anh em à, cậu thấy

tôi nói đúng không? - Người kia nói xong câu đó với đồng bọn thì giựt

giựt hàng lông mày phía trên, nhìn đến bộ ngực nhô cao của cô, cười tà

rồi giơ tay đưa về phía cổ áo của cô.

- Đây chính là do mấy người tự tìm. - Duy Nhất nhìn cánh tay đang đưa về phía mình, cắn môi, nhấc

chân lên, chợt vọt tới nơi kiêu ngạo giữa hai chân một người đàn ồng,

người nọ lập tức hét lên một tiếng rồi bước lui về phía sau, ôm lấy

người dưới của mình, khom người ngã phịch một cái xuống dưới đất.

Đồng thời Duy Nhất không nể tình, dám đá vào nơi yếu nhất của đàn ông, hôm

nay coi như cô đã cho hắn ta con đường sống, nhưng sợ rằng hai ba tháng

tới hắn chẳng thể làm chuyện kia được đâu.

Tên còn lại nhìn thấy

đồng bọn của mình đang nằm trên đất, sau khi sửng sốt thì nhìn vẻ mặt

hững hờ của Duy Nhất, trong lòng nhiều hơn một phần phán đoán, nhưng

cũng không đem Duy Nhất để trong mắt, hét lớn một tiếng huơ huơ nắm tay

định đánh cô, cũng không tin hắn không đánh lại một người phụ nữ.

Duy Nhất nhìn động tác của hắn ta, ngẹo đầu tránh sự công kích của hắn,

thân thể chợt rời đi khởi phạm vi của hắn, người nọ thấy mình thất bại

thì lập tức xoay người ra một đòn tiếp theo.

Duy Nhất thấy hắn

tấn công, nhướng mày, cơ thể dịch chuyện lại, giơ chân đá vào lồng ngực

của hắn, người nọ không kịp phản ứng, chỉ thấy mình bị hoa mắt, ngực đau xót, thì cơ thể đã bay lên.

Một tiếng thét ‘A. . . . . .’ vang

lên kèm theo tiếng đồ vật rơi xuống đất một cái ‘Rầm’, vang khắp cả bãi

đỗ xe, tiếng kêu ở nơi không có âm thanh gì khiến nó trở nên vô cùng quỷ dị.

Lúc Minh Dạ Tuyệt chuẩn bị đi tới bên người cô, lại thấy

người kia dang tay lên ngực cô, trong lòng lập tức dâng lên ngọn lửa

ghen tuông, vừa định lớn tiếng rống giận, nhưng tình huống trước mắt lại thay đổi kinh hoàng, cũng chỉ trong nháy mắt, hai người kia đã ngã trên mặt đất, nhìn một cảnh trước mắt, anh giật mình trợn lớn đôi mắt, bước

chân chợt ngừng lại.

Từ lúc nào cô lại lợi hại như vậy? Lại có thể một chân mà đá bay người ta? Cô gái này có phải là Lam Duy Nhất của anh không vậy?

- Tôi cảnh cáo mấy

người, đừng khiến tôi gặp lại mấy người, nếu không, tôi sẽ không lưu

tình mà ra tay nhẹ như thế này đâu - Duy Nhấy khom người lấy túi xách

rơi trên mặt đất, lạnh lùng nhìn hai tên kia đang khổ sở rên la dưới

chân cô, nói xong liền chạy đến bên xe, nhưng vừa quay đầu lại thì bị

người trước mắt làm cho kinh sợ.

Tại sao anh ta lại ở nơi này? Tình cảnh vừa nãy có phải đã bị anh ta nhìn hết rồi hay không?

Không biết bởi vì sao, trong lòng Duy Nhất đột nhiên có chút bối rối, cô chưa từng nghĩ tới việc sẽ gặp anh ta dưới tình huống này, cô chưa từng nghĩ tới sẽ để cho anh nhìn thấy cảnh này. Nhưng suy nghĩ lại một chút, nếu

như anh đã thấy hết thì cô cũng không cần phải giấu diếm làm gì nữa, dù

thế nào đi nữa bọn họ cũng đã không còn bất cứ quan hệ nào, chuyện của

cô anh cũng không cần quản, nếu như vậy, cần gì cô phải hốt hoảng chứ?

Nghĩ tới đây, Duy Nhất khôi phục bình tĩnh, nhìn cái người đang đứng trước

mắt cô, không lên tiếng, lướt qua người anh đi tới chỗ xe của mình.

Nghe giọng nói lạnh lẽo ban nãy của cô, Minh Dạ Tuyệt xác định anh không có

nhận lầm người, giọng nói rõ ràng như vậy, dù cái lạnh bên trong nhiều

hơn, nhưng vẫn là âm điệu của riêng cô. Nhìn sự hốt hoảng trong đôi mắt

cô đã khôi phục lại bình tĩnh, trong lòng hiện lên chút kinh ngạc, thấy

cô nhìn anh một cái nhưng cứ như không nhìn thấy


Ring ring