thể bắt
được cô? Lấy bản lĩnh của anh mà cũng không bắt được cô sao? Nhìn bóng xe dần xa khuất, nét mặt Minh Dạ Tuyệt trở nên xanh mét, còn cơ thể thì cứng ngắc.
Anh chưa bao giờ biết cô lại còn một vẻ mặt như vậy, tại sao chỉ trong một
tháng ngắn ngủi cô lại trở nên lợi hại như vậy? Hoặc có thể nói trước
giờ cô vẫn luôn như thế, chỉ là anh không biết mà thôi. Chẳng lẽ trước
kia cô là ngụy trang trước mặt anh sao? Cô đã gạt anh chuyện gì? Chẳng
lẽ là anh nhìn lầm cô rồi?
Mang theo những suy nghĩ không thấu,
anh đi những bước nặng nề trở về phòng họp. Đi tới căn phòng hẹn với đối tác, anh gõ cửa đi vào, mọi chuyện đều tiến hành hết sức thuận lợi, đối phương rất hài lòng với điều kiện mà anh đưa ra, chỉ chốc lát là đã đàm phán thành công một hợp đồng lớn.
- Tổng giám đốc Minh, hợp tác vui vẻ. - Người nọ đứng lên, lễ phép vươn tay. Trên mặt một nụ cười kinh doanh đúng chất.
- Hợp tác vui vẻ, cũng đến giờ cơm trưa rồi, không bằng, chúng ta cùng
nhau đi ăn cơm được không?" -Minh Dạ Tuyệt cũng đứng lên bắt tay người
đối diện, chậm rãi nói.
Đối với vị đối tác này, trong lòng anh
tràn đầy sự kính nể, mới vừa tiếp nhận công ty lại có thể thành công
đến như vậy, thật sự làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi. Những
người như thế không hợp tác làm ăn thì rất khó thành bạn, còn nếu như là một kẻ địch thì sẽ là một kẻ địch khó đối phó. Thật may là bọn họ là
đối tác không phải là kẻ địch.
- À . . . . . , thật sự xin lỗi,
hôm nay tôi đã có hẹn rồi, nếu như lần sau có cơ hội tôi nhất định sẽ
đi. - Đông Phương Dực áy náy cười một tiếng, nói không kiêu ngạo cũng
không nịnh nọt.
- Không sao, vậy anh mau đi đi, tôi cũng xin phép đi trước. - Minh Dạ Tuyệt cũng không quá để ý, nên đáp hờ hững.
- Được, mời đi thong thả. - Đông Phương Dực vừa nói chuyện với Minh Dạ
Tuyệt vừa tiễn anh ra khỏi phòng, đưa anh đến thang máy thì quay người đi về phía phòng làm việc của mình.
- Xong việc rồi sao? - Trang Nghiêm nhìn bạn tốt đi tới, lười biếng đứng lên khỏi ghế salon.
- Ừ, xong rồi." -Đông Phương Dực đưa tay nới lỏng cà vạt, ném cái áo vét
lên ghế salon, sau đó xoay người hỏi Trang Nghiêm: - Bọn mình ngồi đây
chờ, hay đi tới phòng ăn?
- Đến phòng ăn thôi. Bọn mình đã nói là hẹn gặp ở đó mà, nói không chừng em ấy đang ở đó chờ tụi mình nữa -
Trang Nghiêm đứng lên mỉm cười nói.
- Làm sao có thể? Dù nói thế
nào, từ nơi này đến chỗ trường học rồi quay lại cùng không xa, có con
nhỏ nên nó chẳng dám chạy nhau đâu? - Đông Phương Dực cười nói, từ lúc
cô đi đến bây giờ cũng mới nửa tiếng đồng hồ, làm sao có thể đi về nhanh được chứ? Lại nói, hiện tại cũng là giờ tan làm, xe cộ đông đúc thì
càng chẳng thể chạy nhanh.
- Làm sao không thể? Có tin hay không, chỉ cần em ấy muốn thì đều làm được. Từ bé cho đến hiện tại, chưa có
việc nào em ấy không thể làm được, tốc độ khi em ấy lái xe thì cứ gọi
là quyết bỏ mạng, hôm nay em ấy muốn đi đón bé Nhu Nhi chắc cũng lái như thế thôi. Sợ rằng trên cõi đời này không có người con gái nào như vậy
nhỉ? - Trang Nghiêm nói xong thì cười khẽ, trên khuôn mặt mang theo chút đau buồn nhàn nhạt, cô lái xe rất giỏi, cũng đã khiến vài chiếc banh
xác ngoài đường rồi, nếu như cô mà phát điên lên, thì ngay cả anh cũng
không đuổi kịp.
- Không nhất định như vậy. - Đông Phương Dực mỉm
cười, bỗng nhiên nhớ đến mấy năm trước cũng có một cô gái lái xe liều
mang như vậy, mặc dù trong trí nhớ của anh mặt mũi cô có chút mơ hồ,
nhưng mà trong hồi ức ấy anh vẫn nhớ tiếng khóc của cô. Không biết cô
gái ấy bây giờ như thế nào nhỉ? Chồng của cô có đối xử tốt với cô hay
không?
- Haizzzz? Xem ra trong lòng cậu có bí mật phải không? Có
thể trong lòng cậu có một người phụ nữ không bình thường. Như thế nào?
Có phải cậu đã có người trong mộng rồi không? - Trang Nghiêm nhìn anh
bạn thân đang hòa mình vào ký ức, đi đến trước mặt cậu, trêu ghẹo.
- Biến ,đừng trêu mình, chúng ta nên đi thôi. - Đông Phương Dực giả vờ
đưa nắm đấm về lưng Trang Nghiêm, thấy Trang Nghiêm thở phào một hơi thì xoay người đi về phía cửa chính.
- haizzzzi. . . . . . , nói một chút đi mà, là cô gái nào thế, ai có thể để cho cậu nhớ nhung thì tính
cách không tệ đâu ha? - Trang Nghiêm không buông tha mà tiếp tục truy
vấn, anh là người loại tuýp người chưa có đáp án thì không bỏ cuộc.
Bề ngoài Đông Phương Dực rất được, gia thế tốt, hình tượng tốt, trình độ
học vấn tốt, cái gì cũng tốt, duy nhất có một cái không được, đó chính
là, cậu ta không bao giờ nhớ được dáng vẻ của phụ nữ, thường thường là
hôm nay thấy, ngày mai đã quên người đó mất rất. Để cho cậu ta có thể để tâm đến một người phụ nữ, cõi đời này cũng chỉ có hai người mà thôi,
một là mẹ của cậu ta, còn có em gái của cậu ta. Có người phụ nữ nào có
thể lưu lại ở trong não bộ của cậu ta thì là chuyện không đơn giản.
- Nghiêm, đừng làm loạn nữa. - Phương Dực tránh sự dây dưa của cậu ta,
theo bản năng không muốn nói ra chuyện đó, cả đời này, anh chỉ một lần
đâm đầu vào tai họa, một lần khiến anh hối hận muôn phần. Chuyện này có
thể ngay cả ba mẹ anh cũn
