The Soda Pop
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326620

Bình chọn: 10.00/10/662 lượt.

nhau, đi qua bên cạnh

mà như thể anh là kẻ vô hình. Vào lúc này đây anh chẳng biết lòng mình

có tư vị gì cả. Anh cũng đã từng nghĩ qua cảnh hai người bọn họ gặp lại, nghĩ tới lúc đó cô sẽ khóc lóc van xin anh để cho cô quay về, cũng nghĩ tới, cô sẽ nhàn nhạt nhìn anh rồi bình thản nói chuyện. Nhưng không

nghĩ tới sẽ là tình huống bây giờ. Giống như cô không nhìn thấy anh mà

tự ý bỏ đi. Cái cám giác bị người khác xem nhẹ như vậy, anh chưa từng

ném trải.

Khi cô đi qua người anh, ngửi hương thơm nhàn nhạt tỏa

ra từ người cô, tim của anh nhảy loạn một nhịp, một suy nghĩ thoáng qua, anh không muốn cô rời đi.

Không đợi bộ não của Minh Dạ Tuyệt đưa ra quyết định, cơ thể của anh đã phản ứng. Chợt quay người nhìn cô chưa đi được mấy bước, kéo cánh tay cô lại.

Duy Nhất không bao giờ nghĩ anh sẽ giữ mình lại, nên khi bị anh nắm tay, cơ thể cô có chút lảo đảo, suýt nữa thì té.

- Anh làm cái gì đấy hả? -Duy Nhất mượn tạm bàn tay tơ lớn của anh để ổn định bước chân, cau mày nhìn người đàn ông trước mặt.

Nghe câu nói của cô..., Minh Dạ Tuyệt sững sờ, nhìn cánh tay mình đang nắm

tay cô, mới phát hiện thì ra trong lúc vô tình anh đã giữ cô lại, anh

đang làm gì vậy? Anh cũng không biết mình đang làm gì nữa. Nhưng khi

thấy gương mặt cùng giọng nói lạnh lùng của cô, trong lòng của anh dâng

lên nỗi bất mãn, giọng nói của cô có ý gì thế? Chẳng lẽ cô không muốn

nhìn thấy anh nữa?

- Buông tay ra đi, bây giờ tôi còn phải đi

đón Nhu Nhi, không có thời gian rãnh đâu. - Duy Nhất chỉ thấy anh nắm

tay mình, nhìn chằm chằm vào mình, nhưng câu gì cũng không nói, từ từ

nhăn mày lại.

- Tại sao không trở về nhà? - Nghe sự xa lánh trong giọng nói của cô, trái tim Minh Dạ Tuyệt không được thoải mái, thái độ

và dáng vẻ bây giờ của cô thật sự rất khác lạ. Trước kia khi cô tức

giận, cũng không có nói chuyên kiểu này với anh.

- Ngày nào tôi cũng ở nhà.

- Ở nhà? - Minh Dạ Tuyệt sững sờ, sau đó nhỏ giọng rống giận: - Cô chừng

nào mà về nhà? Sao tôi không thấy cô? Cô định lừa ai đây?

- Tôi

về nhà của tôi, sao anh có thể thấy được? Xin buông tay tôi ra, tôi còn

có chuyện phải làm, không rãnh ở đây dây dưa với anh.

- Dây dưa? - Minh Dạ Tuyệt nhíu mày nhìn dáng vẻ này của cô, âm thanh không khỏi trở nên lớn hơn, trong lòng phiền não, tay không khống chế được từ từ buộc

chặt.

Cô nói ‘dây dưa’?

- Chúng ta bây giờ đã không có bất kỳ quan hệ gì nữa rồi, bộ dạng của anh bây giờ, không phải dây dưa thì

là cái gì? Tôi nhắc lại một lần nữa, mau buông tay tôi ra. - Cảm thấy

bàn tay kia cô đang co lại, giọng nói Duy Nhất trở nên cứng rắn.

Anh ta đang làm cái gì vậy? Tại sao phải giữ cô không thả chứ? Không phải cô và anh đã không có bất kỳ quan hệ gì rồi sao?

- Cô. . . . . . - Nghe lời nói nhẹ nhàng của cô, trong lòng Minh Dạ

Tuyệt bừng bừng lửa giận, chỉ một thoáng thôi là có thể đốt cháy tất cả.

Cô chưa từng nói với anh mấy câu như thế này, dù trước kia có khó chịu thế nào thì cũng chỉ im lặng, giờ sao lại thành ra như vầy?

Duy Nhất thấy anh không buông tay, trong lòng đột nhiên có chút phiền loạn, tay

chợt vung lên thoát khỏi khống chế của anh, nhưng không được. Minh Dạ

Tuyệt không có ý định buông tay, càng nắm chặt tay cô, dù cô có giãy

giụa cỡ nào thì anh cũng không buông tay ra. Cổ tay của cô giống như

trật khớp mà phát đau.

- Anh buông tay ra mau. Đừng để tôi

nói nhiều, tôi sẽ phải ra tay đấy. - Duy Nhất thấy mình không thể thoát

khỏi bàn tay của anh, giương mắt đầy tức giận nhìn chằm chằm gương mặt

anh. Bàn về sức, cô không so được với anh, nhưng nếu bàn về mấy thứ

khác, nhất định cô sẽ không thua anh được.

Minh Dạ Tuyệt cũng

không biết mình là như thế nào, nhưng theo bản năng thì không muốn buông tay cô ra, trong lòng hoảng loạn, cảm giác cô bây giờ và trước kia hoàn toàn khác nhau, trong lòng có một loại cảm giác, nếu như bây giờ thả cô đi thì sẽ không bao giờ gặp lại cô lần nữa.

Thấy anh còn chưa

buông tay, Duy Nhất chợt dùng cánh tay không bị không chế của mình, mang theo chút mãnh liệt đánh úp lên mặt của anh, Minh Dạ Tuyệt vừa nhìn

thấy động tác của cô, trong lòng cả kinh, vô ngẩng đầu lên tránh sự công kích của cô. Nhưng sau khi thất bại, cô lập tức chuyển sang cánh tay mà anh đang nắm lấy tay cô, đưa bàn tay về phía cổ tay, ngón trỏ đặt lên

huyệt đạo sinh mệnh. Minh Dạ Tuyệt thấy loại tình cảnh này, trong lòng

run lên, cánh tay buông lỏng vì đòn tấn công của cô, nhưng khi anh vừa

buông tay thì tay cô cũng thu tay lại, khiến anh bắt hụt.

Sau khi Duy Nhất thu tay của mình về, lập tức lách người đi về phía xe, tốc độ quá nhanh khiến người ta không nhìn rõ động tác của cô.

Minh Dạ

Tuyệt cảm thấy trong lòng bàn tay trông rỗng, cô đã lướt qua bên cạnh

anh, nhìn bàn tay trống không, anh sửng sốt. Cô tránh mặt anh?

Đi tới bên cạnh xe, cô nhanh chóng mở cửa xe, ngồi xuống rồi khởi động xe, đạp chân ga, xe lập tức vọt ra ngoài. Cô đã trễ nãi rất nhiều thời gian rồi, bây giờ cô phải tăng tốc độ để đi tới trường Nhu Nhi mà thôi.

Nhìn chiếc xe hơi đã quẹo đi, Minh Dạ Tuyệt sửng sốt, anh lại không