đừng tới tìm
tôi.
Sau khi nói xong câu đó, cô quay người đi tới xe của mình.
Rồi bước đến xe, giống như phát tiết sự tức giận trong lòng vậy, vừa
ngồi vào xe liền đạp chân ga, xe lập tức “vèo” một cái chạy ra bên ngoài đường lơn, hôm nay đã là lần thứ hai cô không khống chế mà phải lái xe ở tốc độ cao nhất rồi.
Hôm nay, anh ta xất hiện trước mặt cô hai
lần, hoàn toàn khiến cho cuộc sống vốn yên ắng mấy tháng nay của cô trở
nên rối loạn, rất lâu cô đã sống ở trạng thái cân bằng, thế mà bây giờ
lại bị Minh Dạ Tuyệt làm cho sắp mất trí luôn.
Minh Dạ Tuyệt ngơ
ngác nhìn cô bay đi mất, trong lòng trầm muộn giống như có vài tản đá
lớn ở trong đó, khiến cho anh không thở nổi.
Không có quan hệ?
Không có lý do mặc kệ cô? Nhưng cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nghĩ
mình và cô sẽ không còn quan hệ gì với nhau, cũng chưa từng nghĩ tới,
anh sẽ không được phép xen vào cuộc sống của cô. Trong lòng anh, cô vẫn
là vật sỡ hữu của anh, và tất nhiên anh vẫn có thể quản lý cô một cách
bình thường.
Tiếng xe hơi rít gào đi qua, Minh Dạ Tuyệt ngẩng đầu lên, khi thấy xe của cô chạy như vậy, trái tim của anh tự dưng lại nhói lên, cô đang làm cái gì vậy chứ? Chẳng lẽ không muốn sống nữa sao?
Nhìn bóng xe đã nhanh chóng rời đi, Minh Dạ Tuyệt cũng không lo được nhiều
chuyện, nhanh chóng ngồi lên xe của mình, nhấn ga khởi động rồi bắt đầu
đuổi theo sau.
Cô gái đáng chết, lại dám làm như vậy, đáng chết, Duy Nhất đáng chết.
Nhìn một chiếc xe hơi gào thét đuổi theo sau, Duy Nhất cắn môi nhìn chằm
chằm vào phía trước, nảy sinh chút ác độc, nhấn chân ga, tốc độ của xe
lập tức trở nên nhanh hơn, hai cánh tay đặt trên bánh lái, không ngừng
tránh né mấy chiếc xe khác, luồn lách qua những khe hở.
Minh Dạ
Tuyệt cố bám sát cô, nhìn chiếc xe phía trước linh hoạt di chuyện giữa
mấy chiếc xe khác, trái tim không khỏi co rút, như không loạn nhịp vì lo lắng. Mắt chăm chú nhìn xe cô, tay cũng nhanh chóng đánh tay lái, xe
của anh đã qua cải tiến vài lần, thiết bị so với mấy chiếc xe đua cũng
tốt hơn rất nhiều, đã như thế, nhưng anh lại có cảm giác mình phải cố
hết sức, xe của cô chạy quá nhanh, anh mấy lần tăng tốc nhưng vẫn không theo kịp tốc độ của cô, như vậy còn chưa tính, khoảng cách giữa bọn họ
cũng càng ngày càng dài ra, mọi việc khiến cho anh càng thêm tức giận.
Cái người phụ nữ này điên rồi sao?
Vòng xuống đường cao tốc, Duy Nhất từ từ nhả chân ga, tốc độ xe dần dần chậm lại, nhưng vẫn khiến cho mấy chiếc xe kia đuổi theo kịp.
Nhìn xe phía trước dần dần chậm
lại, Minh Dạ Tuyệt cũng thở dài một hơi, nhưng một cơn lửa tức giận lại
xuyên vào lòng anh, cái người này biết mình đang làm gì không đấy? Dám
liều mạng lái xe như vậy, nếu chẳng may xảy ra chuyện thì làm sao?
- Két. . . . . . - Một tiếng thắng xe chói tai vang lên, xe Duy Nhất chợt ngừng lại, nghiêng đầu nhìn cổng trường học không có một bóng ngừơi,
hít sâu một hơi, buồn bực trong lòng cũng vơi đi rất nhiều.
Cô
sắp bị cái tên kia làm cho phát điên rồi. Bình thường thì tốc độ xe của
cô cũng không nhanh như thế, nhưng dưới tình huống khẩn cấp như lúc nãy
thì cô bị buộc dùng đến nó. Bình thường nếu có chuyện gì, cô đều nói
trước khi ra cửa, chỉ sợ mọi người lo lắng vì thấy cô đua xe trên đường
quốc lộ. Nhưng mới vừa rồi, cô bị sự vô lý của Minh Dạ Tuyệt làm cho tức giận mới trở nên như vậy, xem ra cô nên xem xét lại tính tình của mình
mới được. Về sau tuyệt đối không thể như vậy.
Nhìn xe dừng lại,
Minh Dạ Tuyệt cũng lập tức ngừng lại, mở cửa xe thật mạnh, cửa xe liền
‘rầm’ một tiếng thật lớn rồi đóng lại. Trong mắt anh là ánh lửa cháy
bừng bừng, đôi môi lạnh lùng mím thật chặt, bước chân nặng nề đi về phía trước.
Duy Nhất dựa lưng vào ghế lái, cố gắng thở bình thường để đè sự tức giận trong lòng xuống, mới vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, liền nghe
ngoài cửa xe vang lên vài tiếng động, côn còn chưa kịp phản ứng kịp, đã
thấy một sức mạnh lớn kéo cô xuống xe. Đầu chạm mạnh vào lồng ngực cứng
rắn, lảo đảo cả người mới có thể đứng vững, ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt lạnh lùng mà ban nãy cô cố bỏ rơi.
- Anh . . . . . - Duy
Nhất nhìn người trước mắt mà lòng dâng lên một cảm giác bất lực. Người
này là cái gì vậy? Làm sao có thể giết chết anh đây?
- Cô không
cần mạng sống của mình nữa à? Lại còn dám lái xe như vậy? TDM, cô không
muốn chết thì sớm nói rõ đi, tôi có thể tiễn cô về Tây Thiên chầu Phật - Hai bàn tay to lớn của Minh Dạ Tuyệt giữ chặt lấy cơ thể cô. Đoạn đường đuổi theo, thiếu chút nữa tim của anh đã nhảy ra, lần đầu tiên trong
đời tim anh lại rối loạn nhịp như vậy, tại sao người phụ nữ này lại biến thành như vậy?
- A, ha ha - Duy Nhất ngẩng đầu cười khan một
tiếng nhìn anh, Minh Dạ Tuyệt nhìn nụ cười của cô mà có chút không hiểu, vừa muốn nói gì, mặt của cô đột nhiên biến đổi, con mắt trợn thật lớn,
khuôn mặt tiến sát đến trước mặt anh, hét lớn: - Tôi có chết thì có quan hệ gì đến anh chứ? Ai nhờ anh xen vào việc của người khác hả, trước đây lúc anh ném tôi đi cũng có quan tâm tôi sống chết thế nào đâu? Hiện tại giả bộ làm người