tốt làm cái quái gì?"
- Cô . . . . . , cô nói cái gì? - Minh Dạ Tuyệt nghe không hiểu lời cô nói..., cái gì mà trước kia?
- Lời hay không nói lần thứ hai, anh lập tức biến ngay cho tôi, tôi không muốn gặp lại anh. Vĩnh viễn cũng không cần anh hiện ra trước mặt tôi
lần nữa. - Duy Nhất rống giận, trong mắt như có nước mắt trào ra, trong
lòng của cô có phải đã quên anh rồi sao? Tại sao cô lại cứ nhớ tới những chuyện trước kia, nhớ tới sự vô tâm của anh, nhớ sự vô tình của anh,
lòng của cô vẫn còn đau?
- Cô . . . . . , Từ lúc nào cô lại không biết lý lẽ như thế hả? - Minh Dạ Tuyệt không dám tin vào mắt mình, rống giọng với cái người đằng trước, mắt trừng lớn. Không phải cô luôn là
một người phụ nữ dịu dàng sao? Làm sao biến thành như vậy? Chẳng lẽ ý
hôn khiến cô trở thành người đàn bà chanh chua?
- Cám ơn đã khen. - Duy Nhất cắn răng mà nói ra: - So với lúc có anh bên cạnh, quả thực
tôi sống tốt hơn nhiếu, nếu như anh có thể phân rõ trắng đen khi nói
chuyện với tôi, vậy mời anh lập tức rời khỏi đây giùm tôi, sau này cũng
đừng xuất hiện trước mặt tôi.
Hiện tại người đứng trước mặt cô là
Minh Dạ Tuyệt mà cô từng quen biết sao? Nhưng tại sao anh lại trở thành
kẻ không có lý lẽ, một người phiền phức như thế nào.
- Cùng tôi
quay về, bắt đầu từ hôm nay cô không cần ở với cái gã đàn ông kia nữa,
con gái của tôi cũng không thể ở nhà người khác. Tôi nhất quyết không
cho con gái của mình có một bà mẹ tán tận lương tâm như cô được. Chỉ cần cô theo tôi trở về, tôi sẽ tha thứ mọi lỗi lầm cho cô. Cô có thể trải
qua cuộc sống như trước đây.
- Mẹ kiếp. - Duy Nhất nhắm mắt cắn
răng nhẹ nhàng mắng, tay từ từ nắm chặt, hôm nay anh đã đánh thức hết
nỗi tức giận trong người cô, phá vỡ cái ranh giới nhẫn nại mà cô tạo
dựng chừng ấy thời gian rồi.
- Cô nói cái gì? - Minh Dạ Tuyệt không nghe rõ cái gì, vì vậy cúi đầu hỏi.
Duy Nhất hít một hơi thật sâu, sau đó chợt ngẩng đầu đối mặt với anh, mở miệng.
- Tôi nói, con mẹ nó, anh có làm rõ chuyện gì đã xảy ra chưa? Luôn lấy ý
nghĩ của anh để làm chủ, chưa bao giờ nghe người khác giải thích, trong
lòng anh nghĩ thế nào thì cứ cho người khác cũng nghĩ như thế đó, chỉ
anh có đầu óc sao? Chỉ có anh mới biết tôn nghiêm sao? Chỉ có anh mới
hiểu lễ nghĩa là gì sao? Chỉ có anh mới có nhà à? Tôi không có nhà sao?
Nhà này là của ‘tôi’, tôi ở nhà của tôi thì có liên quan gì đến anh?
Miệng anh cứ nói tôi không biết liêm sỉ, tôi không có tôn nghiêm, nhưng
sau khi tôi ly hôn có đi tìm chồng trước của mình không?, tôi đã cố gắng cắt đứng mọi dây dưa với anh? Rốt cuộc ai mới là người không có tôn
nghiêm, người nào không có lễ nghĩa lẫn liêm sỉ đây hả?
Duy Nhất há mồm rống giận, đôi mắt nhìn thẳng vào người đàn ông đối diện, thở hồng hộc.
Hôm nay cô thực sự bị tên này làm cho tức chết rồi.
Minh Dạ Tuyệt nhìn cái người phụ nữ với lời lẽ sắt bén trước mắt, sững sờ không biết nên làm gì.
Cô đang nói cái gì? Cô nói nó là nhà của cô? Nhưng vì sao cái tên đàn ông
kia lại ở nhà cô cả buổi trưa? Lúc ly hôn cô chẳng mang theo một đồng
nào cả, vì sao cô lại có tiền mua nhà?
- Cô được người khác bao
nuôi? - Bây giờ anh cũng chỉ có thể nghĩ ra được lý do này thôi, bằng
không cô kiếm tiền từ đâu để mua nhà, hơn nữa còn là một căn tốt như
vậy.
- Hừ, anh mới được người khác bao nuôi. - Duy Nhất trừng mắt nói ngược lại, cũng không biết tại sao mình lại ở đây phí lời với anh.
- Nếu như không được người ta bao, làm sao cô có tiền? Không bán thân thì cô kiếm được tiền bằng cách nào? - Nếu như anh nhớ không lầm, Nhu Nhi
chuyển trường cô cũng không báo cho anh, cũng không đòi tiền anh, nhưng
cái trường này không phải là danh cho kẻ bình thường bước vào. Cô căn
bản không thể có năng lực để chi trả hết mọi chi phí cần thiết.
- Mẹ kiếp. - Duy Nhất ngửa đầu lên trời than thở một tiếng, cắn răng một
cái rồi đột nhiên chợt nhấc chân dùng hết hơi sức đá vào chân của anh.
Lại có thể vũ nhục cô, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục.
- A. . . . . . , cô làm gì đấy? - Minh Dạ Tuyệt không nghĩ cô sẽ làm như
vậy, thình lình bị cô đá, trên đùi anh nhói đau, anh nhe răng trợn má
tức giận nhìn cô.
- Nếu như trước kia anh từng hỏi tôi như vậy,
hôm nay anh sẽ biết tôi kiếm tiền bằng cách nào. Thế nào? Anh cho rằng
chỉ mình anh có tiền sao? Còn tôi thì không thể làm ra tiền sao? Anh cho rằng không có anh thì tôi không sống được nữa sao? Nực cười, không có
tôi, anh mới là kẻ không sống tốt thì phải. Tôi không thuận theo anh thì anh thấy nó bất thường, khiến anh mất thăng bằng? Anh không cảm thấy
mình quá vô sỉ à?
Duy Nhất tức giận quát lên, người đàn ông này
thật là quá đáng. Trước kia cô có thể dễ dàng tha thứ thái độ của anh,
những cũng không có nghĩa là cô nhẫn nhịn hoài được. Cho tới bây giờ cô
không phải là một người dễ trêu chọc, trừ người nhà ra, cô chưa bao giờ
tha thứ cho kẻ nào dám chọc giận cô, nếu anh đã không còn là người nhà
của cô thì mắc mớ gì cô phải nhịn anh?!.
- Vô sỉ? Cô nói tôi vô
sỉ? - Minh Dạ Tuyệt nheo mắt lại, trong mắt bắn ra ánh mắt sắc bén,