ưng rời đi của cô, từ từ ngừng bước chân, trong mắt có chút chán nản.
- Anh đang nghiêm túc, tại sao cứ nghĩ anh nói giỡn?- Nhẹ nhàng thốt ra
lời nói vô cùng nghiêm túc, nhưng chỉ mình anh mới nghe thấy được.
Đêm đến.
Duy Nhất đứng bên bệ cửa sổ nhìn ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm, không cách nào ngủ.
Cô cũng không biết hôm nay vì sao, không cách nào ngủ. Trong lòng luôn nhớ đến tình cảnh ban ngày.
Anh, tại sao đến tìm cô? Lần đầu tiên chạm mặt có thể nói là trùng hợp, còn
lần thứ hai? Anh xuất hiện tại cửa nhà cô, đến cuối cùng là có ý gì?
Chẳng lẽ anh hối hận đã giao Nhu Nhi cho cô? Suy nghĩ kỹ thì cô lắc đầu loại
bỏ khả năng này, hẳn không phải là, bởi vì hôm nay anh không nhắc tới
Nhu Nhi, một lần duy nhất nhắc tới, là muốn cô và Nhu Nhi quay về nhà
anh, nhưng vì cớ gì muốn cô về đấy? Không phải chuyện ly hôn là do anh muốn hay sao? Chẳng lẽ tựa như anh nói, sợ Nhu Nhi sẽ có một bà mẹ tán tận lương tâm? Không biết liêm sỉ còn muốn dính dáng tới anh hay sao?
Nếu như theo lời nói, lúc ban đầu khi ly hôn, tại sao một ý nghĩ giữ
Nhu Nhi lại anh ta cũng không có? . Không cho cô mang theo một đồng mà
chỉ mang theo Nhu Nhi, một người đàn ông coi trọng tiền như anh ta, sao đột nhiên lại quan tâm đến Nhu Nhi? .
Không nghĩ ra, không nghĩ ra!
Duy Nhất phiền não nghĩ vê mục đích của anh ta khi đến đây tìm cô, xoay
người nhìn Nhu Nhi đang ngon giấc trên giường, trong mắt dịu dàng, từ
từ đi tới giường, vuốt ve mái tóc nó, khóe môi khẽ gợi lên.
Chẳng lẽ. . . . . . ? Lòng cô hốt hoảng, trong lúc vô tình đột nhiên nghĩ đến cái gì, nụ cười mới nở trên khóe môi đột nhiên biến mất, trong mắt
cũng hốt hoảng theo.
Chẳng lẽ anh ta giống như cha của cô, muốn lợi dụng con gái của mình?
Cúi đầu nhìn gương mặt đang ngủ say của Nhu Nhi, sự hốt hoảng trong mắt cô biến thành sự kiên định.
Không. . . . . . , cô tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra, coi như
cô có chết, cũng quyết không cho phép anh ta làm như vậy.
Sáng sớm.
Minh Dạ Tuyệt ngồi trong xe, đôi lúc nhìn về phía cánh cửa đang đóng, anh
cũng không biết mình nổi điên cái quái gì, mới sáng sớm đã chạy đến nơi
này. Chưa bao giờ như hôm nay, anh cảm thấy căn phòng ấy quá mức yên
lặng, khiến anh khó ngủ. Trong đầu luôn nghĩ tới cái miệng nhanh nhẩu
của cô, sự thay đổi của cô. Không nghĩ ra, tại sao một người con gái dịu dàng như cô lại có thể biến thành một ả đàn bà chanh chua như vậy.
Hạ kính xe xuống, cơn gió mang theo hơi lạnh bên ngoài phả vào mặt anh,
thổi tan những phiền não trong đầu anh. Thò đầu ra ngửa mặt nhìn
mấy cây cổ thụ ven đường khiến anh ngỡ ngàng, đã bao lâu rồi, anh không nghiêm túc nhìn mọi thứ xung quanh. Tất cả đều khiến anh cảm thấy xa
lạ. Lúc còn ở bạng Minh Thiên, anh chưa bao giờ ngắm mấy cái cây sát
hàng rào có hình thù gì, mỗi ngày đều là công việc, về nhà, sự bận rộn
khiến anh không để ý đến thứ bên cạnh mình, thì ra không khí lúc sáng
sớm lại tốt như vậy.
"leng keng" đang lúc anh ngắm cây cảnh xung
quanh, tiếng va chạm vang lên, cắt đứt suy nghĩ của anh. Quay đầu nhìn
lại, lập tức thấy Duy Nhất và Nhu Nhi đi ra khỏi cửa. Nhìn cô ra ngoài
rồi khóa cửa lại, đi tới xe hơi của mình, anh có chút nghi ngờ, chỉ có
bọn họ ở đây thôi sao? Người đàn ông kia đâu? Anh đến chỗ này rất sớm,
không nhìn thấy người đàn ông kia ra ngoài, mà bây giờ cô chỉ đi ra cùng với Nhu Nhi mà thôi, chẳng lẽ người đàn ông kia không ở nơi này? Nghĩ
tới đây, những tức giận trong lòng chợt tan biến, tâm tình lập tốt hơn
rất nhiều.
"Bíp" Minh Dạ Tuyệt đưa tay nhấn còi, sáng sớm con đường không bóng người khiến âm thanh này có vẻ kinh dị.
Duy Nhât vừa khóa cửa và chuẩn bị rời đi, nghe thấy tiếng còi xe phát ra
từ phía sau, quay đầu nhìn lại thì thấy cái đầu Minh Dạ Tuyệt đang nhổ
ra khỏi cửa.
Anh ta tới đây làm gì? Duy Nhất cau mày tính bỏ đi
không để ý đến anh, vừa hay đúng lúc Nhu Nhi nhìn về phía Minh Dạ Tuyệt. Suy nghĩ một chút rồi nhịn sự mệt mỏi trong lòng xuống, dắt Nhu Nhi đi
về phía anh. Mặc kệ quan hệ giữa bọn họ là như thế nào, cô cũng không
thể để cho Nhu Nhi chịu ảnh hưởng.
- Ba. - Nhu Nhi ngó người nhìn lên xe một chút, nhàn nhạt kêu lên một tiếng, không mang quá nhiều niềm vui. Nhưng khi nhìn thấy Minh Dạ Tuyệt đang ngồi trên xe nhìn mình thì
đôi bàn tay nhỏ của bé chợt nắm chặt lấy Duy Nhất, trong lòng vô cùng lo lắng, ông ta tới tìm mẹ làm gì? Chẳng lẽ lại muốn kiếm chuyện với mẹ
của bé sao?
- Ừ. - Minh Dạ Tuyệt nhìn Nhu Nhi đứng ngoài xe nhưng không biết nói gì, chỉ nhẹ nhàng lên tiếng, sau đó lẳng lặng nhìn con
gái mình, khóe môi khẽ cong lên như cười với bé.
- Có chuyện gì
không? - Duy Nhất nhìn khóe môi cong lên của anh, nhàn nhạt hỏi, giọng
nói trở nên ông hòa hơn rất nhiều, không giống với cái người gây sự hôm
qua.
Cô không muốn cho Nhu Nhi nhìn ra được bản thân mình không
có nhẫn nhịn, dù sao để cho Nhu Nhi thấy bọn họ cãi nhau cũng không tốt.
- Phạm trở về, nó muốn chúng ta đón nó. - Minh Dạ Tuyệt ngẩng đầu nói,
nhìn mái tóc sớm bị gió thổi lên, cùng đôi gò má trằng nõn không phấ