y Nhất
nói xong liền cúp điện thoại, xoay người nói với họ - Rất xin lỗi, tôi
không thể cùng mọi người vào trong, hôm nay tôi còn có việc phải làm,
đây là địa chỉ nhà tôi, lúc nào rãnh thì đến nhà tôi chơi! - Cô vừa nói vừa lây giấy bút viết địa chỉ rồi giao cho Diệp Lạc, sau đó vẫy tay
một cái rồi rời đi.
- Anh, chị ấy nói gì vậy? Cái gì mà đến chơi, hai người không ở cùng nhau sao?- Minh Dạ Phạm kỳ quái nhìn theo bóng
lưng đang rời đi rồi lên tiếng hỏi Minh Dạ Tuyêt.
- Chúng ta. . . . . . Ly hôn.- Minh Dạ Tuyệt cắn răng nghiến lợi nói, người phụ nữ
kia cứ vậy mà bỏ đi, người đàn ông kia gọi một cuộc điện thoại, mà lại
bỏ đi.
- Hử. . . . . . Ly hôn? Chuyện diễn ra khi nào? - Minh Dạ Phạm giật mình há to miệng, cậu vẫn cho rằng nhưng năm này, bọn họ
sống với nhau rất tốt, cho nên không quay về, sợ quấy rầy bọn họ. Thật
không nghĩ đến, bọn họ lại ly hôn.
- Một tháng trước, đừng nói nữa, chúng ta lên lầu trước. - Minh Dạ Tuyệt xanh mặt, quay đầu trở lại nói.
- Vậy anh biết đó là ai chưa? - Minh Dạ Phạm thận trọng hỏi, đã nhiều năm như vậy anh ấy phải biết đúng không?
- Cái gì mà cô ấy là ai? - Minh Dạ Tuyệt quay đầu hỏi lại cậu ta, nó đang nói gì?
- Chậc chậc chậc, anh, thảm rồi. - Minh Dạ Phạm chậc miệng vào tiếng,
trảo qua cuộc sống với cô ấy nhiều năm như vậy lại không biết đó là ai,
không trách được chuyện ly hôn giữa bọn họ, chắc sự kiên nhẫn của Duy
Nhất đã dùng hết rồi! Ai! Một người đàn ông đáng thương! Cũng quá vô
tri vô giác rồi.
- Cái gì mà bảo anh thảm hả? - Minh Dạ Tuyệt
nhìn dáng vẻ của nó, có chút không giải thích được, nó đang nói gì? Sao anh lại nghe không hiểu vậy? - Xong rồi, anh xong
thật rồi.- Minh Dạ Phạm lắc đầu, thương hại nhìn anh. Người đàn ông này có phải quá đần không? Nếu không phải anh quá đần thì đúng là anh đã
quá coi thường Duy Nhất rồi, nếu không tại sao đã nhiều năm như vậy mà
còn không biết người bên cạnh là ai? Lần này anh ấy thật sự xong rồi.
- Nói cái gì đó? Anh xong rồi cái gì. - Minh Dạ Tuyệt giương mắt nhìn
chằm chằm khuôn mặt không kiên nhẫn của Minh Dạ Phạm đang lắc đầu thở
dài, tiểu tử này xảy ra chuyện gì vậy? Vừa trở về mà không nói được một
câu có ích à?
- Anh, anh mau nói cho em biết là anh có cảm giác
với Duy Nhất không? - Lần đầu tiên Minh Dạ Phạm xuống máy bay mà không
nở nụ cười, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
- Cảm giác gì? - Minh Dạ Tuyệt nghe có chút hồ đồ. Cậu ấy đang nói cái gì đó?
- Chính là anh có yêu cô ấy không, có thích cô ấy không, có cảm giác với
cô ấy không?- Minh Dạ Phạm nóng lòng nói, cậu đi nhiều năm như vậy chính là vì để bọn họ chung sống thật tốt, nếu như đến bây giờ mà anh ấy vẫn
chưa nhận ra tình cảm của mình thì cậu sẽ buồn bực chết mất.
- Yêu? Ha ha.- Nghe thấy từ 'yêu', Minh Dạ Tuyệt cười nhạt, trên đời này có tình yêu ư?
- Ồ. . . . . . , vậy coi như xong, nếu bây giờ anh vẫn không biết yêu là
gì thì em nói gì với anh cũng vô ích.- Minh Dạ Phạm dắt Diệp Lạc ở bên
cạnh xoay người muốn rời khỏi, rồi lại không nhịn được quay đầu lại.
- Anh, anh thật sự không có chút cảm giác nào với cô ấy sao?- Minh Dạ
Phạm hỏi lần nữa, vừa rồi ở sân bay rõ rằng cậu nhìn thấy anh ấy có tham muốn chiếm giữ cô ấy mà. Nếu bọn họ đã ly hôn, anh lại tuyệt đối không
có chút cảm giác với Duy Nhất, vậy tại sao khi cậu chạm thử Duy Nhất
cũng không chịu? Dù là hậu tri hậu giác [1'> cũng không cần đến trình độ
này chứ?
[1'> Hậu tri hậu giác: Nghĩa là nói/thấy rồi mới hiểu. Ngược lại tiên tri tiên giác là không cần nói cũng có thể hiểu.
-Phạm, cậu làm sao vậy? Tại sao luôn hỏi mấy vấn đề kỳ quái thế?- Minh Dạ
Tuyệt nhìn cậu ấy có chút kỳ quái, cảm giác cậu ấy còn có chuyện gì đó
chưa nói ra.
- Anh mau nói cho em biết, anh có cảm giác gì với
cô ấy?- Minh Dạ Phạm không nhịn được lại quay người lại, mặc kệ thế nào, cậu không muốn nhìn thấy ạh trai mình hối hận cả đời.
- Cảm
giác? Không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy bây giờ cô ấy thay đổi rất
nhiều, càng ngày càng quá đáng.- Minh Dạ Tuyệt nhàn nhạt nói, nhớ tới
thái độ bây giờ của cô với anh liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.
- Quá đáng? - Minh Dạ Phạm nghi hoặc nhìn anh. Cô vẫn luôn nghe lời Minh Dạ Tuyệt như vậy, nói cô quá đáng? Có quỷ mới tin.
- Đúng vậy, anh để cô ấy trở lại, cô ấy đã không trở lại còn giống như
một phụ nữ chanh chua mắng chửi người, quả thật khiến người ta không thể chấp nhận được. - Minh Dạ Tuyệt lắc đầu thở dài nói, không ngờ bây giờ
cô gái kia lại biến thành như vậy.
-Ồ. . . . . .- Minh Dạ Phạm
im lặng nghe, không biết nên đáp lại thế nào, Duy Nhất biết mắng chửi
người? Nhìn gương mặt tức giận của Minh Dạ Tuyệt không giống đang nói
xạo, vì vậy còn nói - Đã ly hôn, sao cô ấy có thể trở lại? Vợ chồng ly
hôn sao có thể ở cùng một chỗ? Trừ phi là một phụ nữ táng tận lương tâm
mới có thể trở lại nhà chồng. Anh, anh sống chung với cô ấy nhiều năm
như vậy, chẳng lẽ còn không hiểu cô ấy sao? Cô ấy là loại người mặt dày
như vậy sao?
- Rốt cuộc chú muốn nói cái gì? - Minh Dạ Tuyệt nhăn mày lại, cuộc trò chuyện bây giờ của bọn họ khiến