oa là của em,
đương nhiên là muốn em quyết định, hơn nữa từng ấy năm, mặc dù đều là
chúng ta cùng quản lý, nhưng lần nào cũng là em quyết định, hơn nữa
quyết định của em cũng chưa từng sai lầm, như vậy còn chưa đủ để mình
tin tưởng em sao? - Trang Nghiêm quay đầu lại cười nói với cô. Trong mắt cực kỳ tin tưởng.
- Ha ha, tin tưởng mình như vậy? Ngộ nhỡ em
quyết định sai rồi phá sản thì sao? Đến lúc đó em hít gió tây bắc sống
nha!- Duy Nhất buồn cười nhìn anh nói. Anh cũng quá tin tưởng nàng rồi.
- Không sợ, em phá sản thì anh nuôi em, tuyệt không để em phải hít gió
tây bắc.- Trang Nghiêm cười giỡn, trong mắt rất nghiêm túc.
-
Không cần đâu, một ngày nào đó anh sẽ kết hôn sinh con, em không muốn
gây trở ngại cho anh đâu.- Duy Nhất tươi cười quay đầu nhìn ra ngoài
cửa xe, cô không thể vĩnh viễn lệ thuộc vào bọn họ được.
-
Vậy anh cũng không kết hôn, chỉ coi chừng em thôi có được không?- Trang Nghiêm mỉm cười nói giống như cũng không quá để ý, nhưng bàn tay cầm
lái của đã từ từ nắm chặt lại, tim đập thình thịch. Nghe lời của anh nói,
Duy Nhất chợt quay đầu lại rồi đứng ngẩn người, qua một hồi lâu mới nở
một nụ cười nhàn nhạt trên khóe miệng.
- Nói cái gì đó? Cả đời
coi chừng em? Em không muốn bị người ta mắng đâu. Nào có ai chăm sóc em
gái mình cả đời chứ? Giỡn thì cũng không cần làm quá như vậy đâu!
- Giỡn? Tại sao em cứ cho rằng anh nói đùa?- Trang Nghiêm cau mày quay đầu hỏi cô, tấm lòng của anh đang bị đả kích.
- Anh thường xuyên nói đùa mà! Chẳng lẽ anh không phải đang nói đùa với
em sao? - Duy Nhất cười và hỏi, từ nhỏ đến lớn anh vốn là như vậy, không lẽ đây là anh đang nói nghiêm chỉnh ư?
- À. . . . . . - Trang Nghiêm sa sút tinh thần quay đầu nhìn vê phía trước.
Mỗi khi anh đối mặt với cô anh đều trở thành kẻ bất lực như thế, cũng
không biết là cô cố ý hay thật không biết. Mỗi lần anh nói ra lời thật
lòng, thì cô lại cho rằng anh đang nói giỡn. Mỗi lần anh nói giỡn, cô
lại cho đó là điều thật lòng.
- Được rồi, anh cố gắng lái xe
đi, chúng ta còn phải đi đón Nhu Nhi nữa đấy. - Duy Nhất nhìn khuôn mặt
anh đang xụ xuống mà không thể giải thích được.
Bảy năm không gặp nhau, Trang Nghiêm đã thay đổi không ít, rõ ràng anh vẫn cười đáng yêu
như trước, nhưng lại khiến cô cảm thấy có chỗ nào đó hơi bất đồng.
- Được . . . . . . -Trang Nghiêm nhìn một cô cái rồi dài giọng trả lời,
sau đó còn có tiếng thở dài bất đắc dĩ. Người con gái này chẳng bao giờ coi lời nói của anh là thật lòng cả
Bọn họ không đưa Nhu Nhi về
nhà, mà đưa bé đến một nhà hàng gần đấy ăn cơm, rồi trực tiếp đưa bé đến trường học thêm buổi chiều, ngay sau đó là đến giờ cô đi gặp khách
hàng.
Gần tối, sau khi tan học, cô và Trang Nghiêm lại đón Nhu
Nhi về vườn hoa, ngày mai sẽ là cuối tuần, những loại hoa khách đặt cô
đều chuẩn bị đâu và đó. Cho nên hôm nay bọn họ có thể nghĩ ngơi, thừa
dịp hai ngày cuối tuần, cô và các công nhân rải giống hoa mới vào vườn,
thời gian hai ngày là đủ để hoàn thành việc rải giống và theo dõi rồi.
- Sư phụ, sư nương." -Mới vừa vào cửa đã thấy hai người lớn ngồi hóng mát trong sân, Duy Nhất nở nụ cười.
Từ sau khi cô quay lại đây, sư phụ và sư nương cũng ở lại đây, nói là sống ở nhà Thượng rất nhàm chán, dù sao thì cuối tuần bọn họ cũng về đây
chơi vài ngày, không bằng ở lại đây luôn cho khỏe người, vừa có thể
hưởng thụ bầu không khí ở nông thôn, lại có thể giúp cô chăm sóc vườn
hoa, một công đôi việc.
- Về rồi à? Nhu Nhi mau đến đây để ông
ngoại thơm cái này. Một tuần rồi không thấy được gặp ông, cháu có nhớ
ông ngoại không hả? - Thượng Quan lão gia vừa nhìn thấy bọn họ, lập tức
giang tay ra chờ Nhu Nhi nhào vào lồng ngực của mình.
- Bà ngoại. - Nhu Nhi nhìn ông một chút, nhưng không để ý đến sự nhiệt tình của
ông, đi vòng qua ông rồi nhào vào lòng ngực của Thương Quan lão phu
nhân.
- Ngoan, Nhu Nhi, cháu nhớ bà ngoại à? - Lão phu nhân cười tươi, ôm lấy Nhu Nhi ngồi xuống, rồi hiền từ hỏi
- Dạ, con rất nhớ bà ngoại. - Nhu Nhi thân thiết ôm lấy cổ bà, hôn một cái thật kêu lên trên mặt bà.
- Nhu Nhi cũng làm như vậy với ông ngoại đi! - Thượng Quan lão gia cũng đi tới trước mặt bé, mở rộng vòng tay.
- Không muốn! - Nhu Nhi nhìn ông một chút, quay đầu núp vào lồng ngực
Thượng Quan lão phu nhân, dù có bị la đi nữa thì bé cũng không để ý đến
ông.
Kể từ lần đầu tiên gặp mặt, Nhu Nhi đã không thích ông rồi,
cũng bởi vì trong ấn tưởng của bé, ông là người la mắng mẹ của bé, cho
nên ông là người xấu. Và từ lâu bé đã đem hết chuyện đó để trong đầu. Ấn tượng đầu tiên đối với ông đã không tốt, cho nên dù Thượng Quan lão gia có lấy lòng bé con đến thế nào, thì Nhu Nhi vẫn không quan tâm đến ông.
- Haizzz. . . . . , tiểu bảo bối, tại sao không để ý đến ông đây chứ? Con khiến ông đau lòng quá nha. - Thượng Quan lão gia sững sờ, sau đó là cố gắng đến gần Nhu Nhi.
Nhu Nhi càng không để ý, thì ông càng cố
đến gần con bé. Ông không có con gái, hai thằng con ông đều sinh ra cháu trai, Duy Nhất thì luôn gọi ông bằng sư phụ, chưa bao giờ gọi ông nghe
một đứa con gái nào gọ
