Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326542

Bình chọn: 8.00/10/654 lượt.

,

nhưng anh biết, cô không cần thiết phải quan tâm đến nha.

-

Anh. . . . . ."- Ngay lúc hai người ôm mối tâm sự riêng, trước mặt

truyền đến một giọng nói kích động. Hai người đồng thời nhìn lại, thấy

ngay một chàng trai mặt áo T-shirt màu trắng và trên khuôn mặt là nụ

cười tươi như ánh mặt trời, hai tay chia ra để kéo đống hành lý của

mình tới chỗ bọn họ.

- Rốt cuộc cũng về, anh còn tưởng rằng em sẽ không quay về nữa đấy.- Minh Dạ Tuyệt vẫn bỏ tay trong túi quần, nhưng mà trên mặt lại lộ ra nụ cười khó có được, đại biểu sự vui mừng trong lòng của anh.

- Ai. . . . . . , thật đúng là làm em thất vọng đi mà, vậy đi không như vậy mà đón em. Thôi, em sẽ không trách anh đau,

chuyện ôm thì để làm cho khỏe! - Minh Dạ Phạm lắc đầu đi tới bên cạnh

anh, buông tay hành lý trong tay ra, mang theo nụ cười thật tỏa sáng rồi ôm lấy anh, mà Minh Dạ Tuyệt cũng để mặc cậu ôm lấy mình, không làm

thêm động tác gì, nhưng nụ cười trên mặt càng rộng hơn. Anh không phải

là loại người giang hai tay ôm lấy người thân của mình, nhưng chỉ cần

một nụ cười, đã thể hiện tâm trạng của anh.

Duy Nhất nhìn hai

người đang ôm nhau, trong lòng tăng thêm sự chán nản, anh ấy chỉ khi

đối mặt với Minh Dạ Tuyệt với lộ ra nụ cười như vậy, mà cô ở bên cạnh

anh rất nhiều năm, anh để lại cho cô là sự nghi ngờ và ra lệnh,

chưa từng nhìn thấy nụ cười ấy khi có cô bên cạnh.

- Duy. . . . . . , chị dâu , em đã trở về, đã nhiều năm như vậy, còn nhớ em chứ?- Minh Dạ Phạm ôm xong anh rồi đi qua, xoay người lại đối mặt Duy Nhất, vừa

định gọi tên cô nhưng nhanh chóng đổi lại cách xưng hô, giang hai cánh

tay muốn đi tới ôm cô. Ở nước ngoài nhiều năm, anh đã học thành thạo lễ nghi bên nước ngoài, cái ôm bên đó cũng chỉ là màn chào hỏi xã giao

bình thường, nhưng trong mắt Minh Dạ Tuyệt thì không đơn giản như vậy.

Duy Nhất nở nụ cười, vừa định đưa tay ngăn lại động tác của cậu, cô chưa

kịp ra tay, thân thể của ngươi trước mặt đột nhiên ngừng lại, định thần

nhìn lại, thì ra là Minh Dạ Tuyệt kéo thân thể cậu ấy lại.

- Gì anh? - Minh Dạ Phạm kỳ quái nhìn khuôn mặt tái mét của anh trai mình, không biết mình đắc tội với anh ở chỗ nào.

- Khụ. . . . . . , về thôi, ngồi máy bây lâu như vậy, em không mệt à?-

Minh Dạ Tuyệt lúng túng ho một tiếng, đem hết đống hành lý của Minh Dạ

Tuyệt cầm lên. Không biết tại sao, mới vừa rồi nhìn thấy Minh Dạ Phạm

muốn ôm Duy Nhất, tim của anh đột nhiên căng thẳng, không đợi anh hiểu

ra chuyện gì tiếp theo, tay của anh đã tóm cơ thể của Minh Dạ Phạm lại.

- Đợi chút, gấp cái gì, còn có một người đấy. - Minh Dạ Phạm đẩy cánh tay Minh Dạ Tuyệt ra, quay người lại kéo một cô gái vẫn đang đứng bên cạnh

cậu -Giới thiệu một chút, bạn gái của em, Diệp Lạc, đây là anh trai

của anh, đây là chị dâu của anh.

Nghe cậu ấy giới thiệu, Duy

Nhất mới nhìn thấy một cô gái nhỏ vẫn đứng sau Minh Dạ Phạm, cô gái kia

mang theo nụ cười trên mặt, ừ lúc đến đây cũng chưa nói ra một lời,

thoạt nhìn qua có vẻ là một cô gái điềm tĩnh dịu dàng.

- Xin

chào, tôi tên là Lam Duy Nhất, gọi tôi là Duy Nhất được rồi." Duy Nhất

mỉm cười rồi vươn tay chào hỏi với cô gái Diệp Lạc phía đối diện, bây

giờ bọn họ đã ly hôn nếu để người khác gọi là chị dâu thì không ổn lắm.

- Chào cô. Tôi. . . . .

"Tại sao lại gọi là Duy Nhất? Phải gọi chị dâu, có phải chị không muốn có

quan hệ với người của Minh gia hay không? - Diệp Lạc bắt tay Duy Nhất,

vừa muốn nói thì bị Minh Dạ Phạm ngắt lời.

- Không, dĩ nhiên không phải rồi. - Duy Nhất cười cười giải thích - Thật ra thì, chị đã không phải. . . . . .

- Đi, có chuyện gì về nhà rồi nói.- Không đợi Duy Nhất nói hết câu, Minh Dạ Tuyệt đã cắt ngang lời cô..., theo bản năng không muốn nghe cô nói

tiếp.

- Đúng vậy, về nhà rồi hãy nói, bây giờ em rất đói. - Minh

Dạ Phạm nói xong rồi vươn tay dắt cô gái bên cạnh đi, mang trên

mặt một nụ cười hạnh phúc.

- Đúng vậy, chúng ta về thôi. Đi như vậy cũng rất mệt. - Duy Nhất mỉm cười nói.

Trên xe nhiều hơn hai người, chỗ ngồi phía sau cũng tự nhiên để lại cho hai

người yêu nhau kia, Duy Nhất ngồi lên phía trước, thấy người đàn ông

bên cạnh, cô hơi co người. Kết hôn nhiều năm như vậy, số lần cô ngồi

trên xe với anh, một ngón tay cũng đếm chưa xong. Hiện tại ngồi bên

cạnh anh, thậm chí có chút đứng ngồi không yên.

Minh Dạ Tuyệt nhìn người đang ngồi bên cạnh, trong lòng an tâm hơn.

Thật vất vả mới đến nhà, Duy Nhất vội vã xuống xe, đoạn đường này, ngồi ở

bên cạnh anh, cả người cô không được tự nhiên cho lắm, cảm giác giống

như cóc chỗ nào đó không chính xác, mới vừa xuống xe, điện thoại di động của cô reo lên. Duy Nhất lấy điện thoại từ trong túi xách ra, nhìn cái tên trên màn hình rồi áp vào tai.

- Duy Nhất, em đi đâu rồi hả?

Không phải đã nói, hôm nay chúng ta đi xem hạt giống sao? - Trang

Nghiêm ở đầu dây điện thoại bên kia lên tiếng.

Ngày hôm qua bọn

họ đã có hẹn, hôm nay đi lựa một số hạt giống hoa quý hiếm, nhưng anh

chờ cả ngày trời rồi mà cô lại chưa đến chỗ hẹn.

- A, xin lỗi, em quên mất, anh đợi ở đó mọt chút nữa nhé, em đến ngay đây. - Du


Insane