trên giường, nhìn Nhu Nhi đang ngủ an lành, nhưng cô lại có một đêm mất ngủ.
Ngày hôm sau, cô vẫn rời giường đúng giờ, làm xong điểm tâm rồi gọi Nhu Nhi
dậy ăn sáng, sau đó mắt không tự chủ nhìn quanh bốn phía, thấy không có
xe nào đang đậu bên ngoài, cũng không thấy ai xuất hiện ở đây, mới xoay
người đóng cửa lại, lúc đang khóa cửa rồi chuẩn bị rời đi thì nhìn vào
góc tường bên cạnh cửa sắt, chẳng biết vì sao nơi đó lại xuất hiện rất
nhiều tàn thuốc. Nhìn đống tàn thuốc ấy, cô nhăn mày lại, là ai không có đạo đức công cộng như vậy, lại đi ném đầu thuốc lá ở cửa nhà cô? Nhưng
khi nhìn thời gian đã sắp muộn, nên cô cũng không rãnh để dọn dẹp chúng, không thể làm gì khác hơn là xoay người lên xe cùng với Nhu Nhi.
Mới vừa vào mùa Thu, mặt trời vẫn còn rất ác liệt, ánh nắng cực nóng chiếu
lên người, làm cho người ta cảm thấy ấm áp nhưng cũng khiến mồ hôi trên
người họ chảy ròng ròng. Sau khi Duy Nhất cùng mấy người công nhân bận
rộn dọn đóng hoa cỏ, nhìn chúng không có hư hại bao nhiêu, cô mới đưa
tay lên lau mồ hôi hột trên trán rồi ngồi xuống bậc cầu thang bên cạnh.
Nhìn những đóa hoa được trình bày theo đủ dạng khác nhau, cùng ánh mắt vui
vẻ của những người khách đến lấy hoa, cô nở nụ cười hài lòng.
Mấy ngày nữa ở đây sẽ tổ chức một lễ hội giao lưu, nên chẳng thiếu được
những đóa hoa trang trí, nhìn nhưng đóa hoa nở rộ bên kia, trong lòng cô thật thỏa mãn. Tuy nhiên có lúc cũng thấy hơi mệt mỏi một chút, nhưng
nhìn sự cố gắng của mình được người khác thừa nhận, loại cảm giác đó
không có gì có thể thay thế được.
Nhìn mọi người đang ngắm hoa, cô cười ngây ngô.
Mấy ngày nay yên tĩnh đến khó tin, từ sau ngày hôm đó, quả nhiên Minh Dạ
Tuyệt không tiếp tục đến tìm cô nữa, cũng không xuất hiện đột ngột trước mặt cô. Trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của cô cũng có thể đặt xuống,
chẳng lẽ, anh ta thật sự bỏ qua? Nghĩ đi nghĩ lại, cô lại cười, trong
lòng an tâm hơn mấy phần, cô đã có thể quay về cuộc sống trước đây,
trong thế giới của cô không có đánh giết, không có cãi vả, yên lặng trải qua những ngày mà cô mong muốn.
- Xong rồi - Một giọng nói ấm áp chợt vang lên trên đỉnh đầu cô, khiến cô đang trong trạng thái trầm tư
suy nghĩ, lại gặp một cơn gió xuân mát lạnh thổi qua cõi lòng, để cho
thân thể mệt mỏi của cô nhẹ nhõm hơn một phần.
Ngẩng đầu nhìn lên, liền bắt gặp khuôn mặt tươi cười trên đầu cô, nụ cười kia dưới ánh nắng mặt trời lại vô cùng chói mắt.
- Ah? Làm sao anh lại ở đây? - Nhìn gương mặt ôn hòa ấy, cô không khỏi
hiện lên nụ cười tươi, không biết vì sao, mỗi lần nhìn đến anh, lòng của cô sẽ cảm thấy rất nhẹ nhõm. Tất cả thứ không thoải mái sẽ biên mất
không còn dấu vết, không có sự lúng túng, không có sự khẩn trương của
cảm giác xa lạ.
- Tôi cũng là một trong số những người chủ của
nơi này mà. Tới đây cũng là chuyện bình thường! - Đông Phương Dực cười
khom ngồi xuống bên cạnh cô.
- Anh . . . . . Không sợ bẩn quần
áo à? - Duy Nhất nhìn động tác của anh có chút kinh ngạc, ở trong ấn
tượng của cô thì người có tiền sẽ không bao giờ ngồi trên mặt đất hoặc
trên bậc thang như cô.
- Bẩn sao? Cô cảm thấy bẩn sao? Tôi lại
thấy nó cực kỳ thoải mái - Đông Phương Dực nhìn khuôn mặt giật mình của
cô thì cười sâu hơn.
Bộ dáng giật mình của cô càng thêm đáng yêu.
- Tôi và anh khác nhau mà, tôi làm công nhân, còn anh. . . . . .
- Có chỗ nào khác nhau, cô có thể ngồi thì tôi cũng có thể ngồi! Tôi với cô đều là người, không phải sao?
- Ha ha, cũng đúng. - Nghe lời của anh, cô càng vui vẻ.
Không biết tại sao, cô chưa từng có cảm giác gò bó khi ở cùng anh, cứ như họ
là bạn bè đã lâu, nói chuyện vô cùng hợp ý, chưa từng có cảm giác phòng
bị, cô cũng nghĩ có lẽ vì anh là bạn của Trang Nghiêm nên mới thế!
- Như thế nào? Mệt à? - Đông Phương Dực nhìn những giọt mồ hôi li ti trên trán cô thì giật mình, đưa ống tay áo lên lau giùm cho cô. Động tác tự
nhiên mà tùy ý, tựa như đây là chuyện bình thường anh hay làm.
-
Hả. . . . . . , - Duy Nhất nhìn động tác của anh mà sửng người, mặt hơi đỏ lên, sau đó nhìn về phía mấy bông hoa kia: - Làm chuyện mình thích, mệt mỏi cũng là điều đáng giá.
- Đúng vậy, có thể làm chuyện
mình thích cũng là loại hưởng thụ, đúng không? – Nhìn vào trong ánh mắt
của cô, thấy được cô đang đoán gì đó, anh tự nhiên mỉm cười.
Cô
là một người phụ nữ rất đặc biệt, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, là anh
đã biết cô rất đặc biệt. Trên người cô chưa bao giờ mang theo nhữngđồ
trang sức dư thừa, trên mặt của cô chưa từng có son phấn, làn da mịn
màng một cách tự nhiên, trên người cũng chưa từng có mùi nước hoa, hơi
thở đều là mùi thơm đặc trưng của phái nữa
Cô chưa bao giờ cố ý
thu hút sự chú ý của người khác, nhưng mỗi khi cô xuất hiện, anh vẫn có
thể tìm được cô. Anh chưa bao giờ thật sự để ý đến một cô gái nào, hoặc
có thể nói, anh chưa bao giờ để người còn gái nào vào trong trái tim
của mình, nhưng kể từ khi cô xuất hiện trước mặt anh, ánh mắt anh đều
không tự giác chuyển sang người cô.
Nhìn gương mặt thanh tú của
cô, trên mặt anh nổi lên nụ cười, tron