Snack's 1967
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210005

Bình chọn: 10.00/10/1000 lượt.

y thì tốt. Tôi là người có trí nhớ không tốt lắm, qua nhiều ngày tôi mới nhớ lại, thì hai người đã xuất viện, mà tôi thì quên hình dáng hai

người nữa, sau đó có hỏi y tá nhưng lúc nhập viện lại cấp cứu nên bệnh

viên không có lưu lại họ tên, cho nên tôi cũng không thể nào tìm được

nhà của hai người. Thật xin lỗi - Đông Phương Dực tiếp tục nói.

- Không có gì nữa, cần gì phải xin lỗi, tôi cũng chưa từng trách anh!

- Tôi vẫn có lỗi mà, đương nhiên phải nói xin lỗi rồi. - Đông Phương Dực nói thật.

- Ha ha, nếu như vậy thì, chúng ta còn không phải đứng đây đến khi nào. - Duy Nhất cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, sau đó ngẩng đầu nói: - Đã hơn

mười hai giờ rồi, nếu cảm thấy có lỗi thì mời tôi ăn một bữa đi!

- Được thôi, đừng nói một bữa cơm, mời cả đời cũng được ấy chứ. - Đông Phương Dực nói một cách vui vẻ.

- Ha ha, không sợ tôi sẽ khiến anh nghèo à? - Nhìn bộ dáng của anh, Duy Nhất nhịn không được bật cười.

- Không sợ, nuôi cô cả đời thì cũng là chút lòng thành mà thôi. - Nhìn nụ cười trên mặt cô, Đông Phương Dực vỗ ngực ra vẻ đàn ông.

- Hay quá, đi thôi nào! Không đi thì tôi sẽ chết đói đấy, lúc đó sẽ là trách nhiệm của anh.

- Được, cô có biết, lúc ấy tôi bị khả năng lái xe của cô hù cho sợ chết

lắm khong, chưa bao giờ gặp qua người nào lái xe giống vậy cả.

- Ha ha, thật sao? Xin lỗi nha, lúc ấy tôi hơi nóng nảy nên không lo được mấy thứ khác.

- Không có gì, có người mẹ nào mà không lo lắng cho con của mình chứ?

Tôi. . . . . . -Theo tiếng cười mỗi lúc một xa của bọn họ, một người

toàn thân mặc quần Jean, áo T- shirt bên trong màu xám tro xuất hiện,

trong tay cầm một chiếc máy chụp ảnh, chụp lại cảnh bọn họ vui đùa

Công ty Thiên Minh.

“Bộp” một tiếng, một sấp ảnh rơi trên bàn, âm thanh vừa vang lên, sau đó lại

một âm thanh âm thanh vật ngã nhào trên mặt đất “cạch cạch”

Minh

Dạ Tuyệt nhìn mấy tấm ảnh trên bàn mà mắt đỏ rực, người phụ nữ này lại

dám vui vẻ với người đàn ông khác như vậy, cô rất thân thiết với anh ta

sao? Theo như anh được biết thì Đông Phương Dực về nước chỉ được mấy

tháng, nhưng cô lại có thể cười vui vẻ như vậy với anh ta, còn có cái

tên Trang Nghiêm gì gì kia nữa chứ, cô cũng cười vui vẻ như vậy, tại sao chưa bao giờ thấy cô cười như vậy với anh?

- Tổng. . . . . .

Tổng giám đốc. - Người đứng trước bàn làm việc nhìn khuôn mặt dữ tợn của Minh Dạ Tuyệt thì bước lui vài bước, trán đầy mồ hôi lạnh, nhịp tim

tăng vèo

- Quay lại, tiếp tục theo dõi cô ấy, nếu có tin tức thì

báo cáo ngay cho tôi - Một câu nói lạnh lùng từ trong miệng của anh nhảy ra.

- Vâng - người nọ vội vàng đồng ý rồi lui về phía sau, một

giây cũng không dám dừng lại, cũng không muốn ở lại chỗ này nữa, nếu như có thể, anh tình nguyện đi theo người phụ nữ kia, dù buổi tối mất ngủ

canh chừng cô ta cũng được, cũng không muốn ở đây đối diện với anh ta.

Cửa vừa đóng lại, thì đúng lúc có người muốn vào trong.

- Trợ lý Phương, tôi khuyên anh đừng nên đi vào đó, dường như tổng giám

đốc không vui cho lắm. - Người nọ ngẩng đầu nhìn người đến, lập tức nhỏ

giọng nói bên tai Phương Lập Được.

- Không có việc gì, anh đi

trước đi! - Phương Lập Diệp gật đầu với anh ta một cái. Nhìn người nọ

rời đi, nhìn người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc một cái rồi đi

vào trong.

Nếu như có thể, anh hi vọng mình không cần đi vào

trong đó, nhưng anh nào có số tốt như vậy, điều tra nhiều ngày như vậy

mới tìm ra được một tin tức tốt lành, nếu như không nói cho anh ta có lẽ mình sẽ chết mất.

- Tổng giám đốc. -

Phương Lập Được đi đến trước mặt anh rồi đặt phần tài liệu lên trên bàn, cũng không dám nói quá nhiều lời, chỉ sợ nói nhiều thì càng sai nhiều

mà thôi

- Đây là cái gì? - Chân mày Minh Dạ Tuyệt sớm đã nhíu chặt lại rồi, giọng điệu rõ ràng có chút khó chịu.

- Đây là toàn bộ tài liệu về Hạ Thanh Lịch từ bên Pháp gửi về. - Phương

Lập Được nói một cách thận trọng, chỉ sợ lời của mình có chỗ nào đó

không đúng, lại chọc giận tổng giám đốc thì toi.

- Hạ Thanh Lịch? - Minh Dạ Tuyệt nghi hoặc đưa tay cầm tài liệu, nhìn, càng nhìn chân

mày anh càng nhíu chặt, tay nắm chặt, chợt ném sấp tài liệu ra ngoài,

ánh mắt sắc bén quét về phía Phương Lập Được, Phương Lập Được sợ hãi

lùi về sau một bước, không dám nói câu gì.

Sau một lúc lâu, chỉ thấy đôi môi mọng của Minh Dạ Tuyệt khẽ động, từ bên trong nhảy ra hai chữ: - Phong sát

- Phong sát? - Phương Lập Được sững sờ, thật ra thì Hạ Thanh Lịch đáng bị sự phạt, nhưng không nhất thiết phải làm đến thế?

- Bắt đầu từ hôm nay, cứ làm theo kế hoạch là được, cho cô ta thêm mấy

phần tài liệu, còn dư thì cậu tự làm, dám tính toán với tôi thì cũng nên tính toán đến hậu quả. - Minh Dạ Tuyệt lạnh giọng nói, trong mắt tăng

thêm một phần tàn nhẫn.

- Vâng - Phương Lập Được lập tức đồng ý

lui ra ngoài, đi theo anh nhiều năm như vậy dĩ nhiên biết tính tình của

anh. Xem ra lần này Hạ Thanh Lịch thật xui xẻo.

Sau khi Phương

Lập Được đi rồi, Minh Dạ Tuyệt nhìn tấm hình bị sấp tài liệu chận lại,

đưa tay lấy nó ra, vuốt ve khuôn mặt đang tươi cười, trong mắt có sự

hiền dịu, nhưng