XtGem Forum catalog
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326423

Bình chọn: 7.00/10/642 lượt.

g lúc lơ đãng vừa ngẩng đầu, lại

vừa hay nhìn thấy một cảnh khiến cho anh phải lo lắng.

- A. . . . . . - Anh kêu lên một tiếng, đứng lên chạy ra đường cái.

- Sao thế? - Nhìn anh vội vã chạy đi, Duy Nhất cũng chạy theo anh, liền

thấy anh lao qua đường ôm lấy một đứa trẻ đang chơi đùa, cũng đúng lúc

này một chiếc xe lao nhanh như xé gió thoát qua. Xuýt một chút, đứa bé

kia đã vùi thân ở dưới bánh xe rồi.

Nhìn anh đứng bên cạnh cười

đùa hỏi thăm đứa trẻ kia, trên mặt của cô lại hiện lên một nụ cười,

không lâu thì có một đôi vợ chổng chạy tới, người phụ nữ thì ôm lấy đứa

trẻ lo lắng hỏi han, người đàn ông thì không ngừng nói lời cảm ơn với

anh.

- Anh thật sự là người tốt, chẳng lẽ anh không sợ mình gặp

nguy hiểm sao? - Khi đôi vợ chồng kia đi rồi, Duy Nhất mới bước tới

hỏi.

- Người tốt? Ha ha, tôi cũng được tính là người tốt à? -

Đông Phương Dực cảm thấy rất nực cười, rồi như nghĩ đến chuyện gì đó: -

Kỳ thật nếu là lúc trước thì tôi cũng không để ý đến mấy đứa trẻ chơi

trên đường vậy đâu, bởi vì tôi lái xe không nhanh, tôi cũng không đua xe trên phố. Sau một lần gây tai nạn, nhìn đứa bé kia nằm trong vũng máu

thì tôi hơi lo lắng, nhưng cũng không có nhiều áy náy với nó, chỉ đến

lúc nghe tiếng khóc nức nở của mẹ nó thì tôi mới biết mình đã gây ra

chuyện gì. Cô biết không? Từ lúc tôi vừa chào đời, tôi cũng chưa từng

nghĩ mình sẽ gây ra họa gì, bởi vì dù tôi gây họa, cũng có người thay

tôi giải quyết, không phải mắng chửi bản thân mình, thoải mái đến mức

nghĩ rằng mọi chuyện trên thế gian này đều có thể giải quyết bằng tiền,

dù sao cái thế giới này vốn là thế giới của đồng tiền. Nhưng khi tôi

nhìn đứa trẻ ấy mất máu quá nhiều, mẹ của nó phát điên lái xe cực nhanh

đi tìm cha đứa trẻ để cứu nó, nhưng khi thấy anh ta không hợp tác thì

tôi mới biết mình đã gây nên chuyện gì, trong lòng mới thật sự có cảm

giác áy náy. Lúc nhìn cô ấy thét gào trong cơn mưa vì không ai giúp đỡ,

tôi hạn không thể giết bản thân mình ngay lúc đó. Nhưng cũng may, sau

đó đứa bé đã không có việc gì. Nhưng từ đó về sau, lúc tôi đi ở lối đi

bộ thì sẽ chú ý bên cạnh có đứa trẻ nào không, tôi không muốn mình gây

thêm họa nữa, không muốn làm cho một người mẹ khác lại đau lòng vì mình, cô nói có phải đây là chuyện buồn cười hay không!" Đông Phương Dực vừa

đi vừa gọi lại quá khứ của mình

"Thật sao?" Nghe anh nói vậy, Duy Nhất từ từ dừng bước, không biết vì sao, cô thấy dường như việc này rất quen thuộc với mình…..

- Dĩ nhiên rồi, thật

ra thì khi đó chính tôi đã nghĩ, nếu như không phải tôi gây ra..., mẹ

của đứa trẻ ấy có lẽ đã sống rất hạnh phúc! Cô biết không? Lúc nghe thấy cô ấy không thể khiến cho chồng mình đi đến bệnh viện cứu đứa bé thì

tôi chỉ muốn đánh mình hai bạt tai. Là tôi khiến cho cô ấy nếm mùi vị

đau khổ, cũng là tôi khiến cho cô ấy biết rõ tình người ra sao, nếu

không phải là tôi, cô ấy sẽ sống hạnh phúc hơn phải không? - Đông Phương Dực chậm rãi nói, một người chồng vốn tốt đẹp trong mắt cô ấy, nhưng

bởi vì anh gây họa mà khiến giấc mộng ấy tan tành, lúc ấy nhất định cô

ấy rất đau lòng?

- Chuyện anh nói xảy ra khi nào?

- Hai, ba năm trước, đúng, chuyện ba năm trước đây rồi.

- Thật sao? - Duy Nhất nhẹ nhàng cúi đầu, thì ra thế giới này cũng thật

nhỏ, không ngờ anh chính là cái người đã cứu Nhu Nhi vào năm đó.

- Sao thế? - Nhìn cô cúi thấp đầu thì anh lên tiếng hỏi thăm, không phải mới vừa nãy vẫn vui vẻ sao?

- Không có gì, thật ra thì cô ấy nên cám ơn anh, nếu như không phải do

tai nạn ấy thì cô ấy sẽ không thể nào biết được một số chuyện, có lẽ vẫn mãi sống trong cơn mộng của mình, mà không nhìn rõ cái những chuyện

hiện xảy ra, có trận tai nạn ấy mới có thể khiến cô ấy nhận ra điều này, đây cũng là một chuyện tốt. - Duy Nhất nói với giọng dằng dặc.

- Làm sao lại như vậy? Cô ấy không giận tôi thì tôi đã rất vui rồi. Nào có ai sẽ đi cảm ơn người gây tai họa cho mình chứ?

- Không, cám ơn anh, thật, thật ra thì tôi vẫn thiếu anh một lời cảm ơn, chỉ là tôi không tìm được anh mà thôi.

- Cái gì? Cô mới nói cái gì? - Nghe câu nói của cô..., Đông Phương Dực có chút hồ đồ.

- Đứa trẻ kia là con gái phải không? Sau được người ta chuyển máu từ bệnh viện khác qua, nó mới được cứu sống, đúng không? - Duy Nhất mỉm cười

nhìn anh.

- Làm sao cô biết? - Đông Phương Dực giật mình nhìn cô , sau đó lại giống như đột nhiên phát hiện ra cái gì, không thể tưởng

tượng nổi, không thể tin nổi, trợn to mắt nhìn cô - Là cô? Người năm đó

là cô?

- Ha ha, chuyện cũ rồi, vẫn muốn nói một câu cảm ơn với

anh, nhưng từ đó về sau anh cũng chưa từng xuất hiện, tôi lại không biết anh tên gì, câu cám ơn này từ đầu đến cuối đều không thể nói ra được. - Duy Nhất mỉm cười nói.

- À. . . . . , khi đó tôi có chuyện khẩn

cấp, cho nên ngày hôm sau liền đi, không đến nhìn hai người xuất viện,

thật sự xin lỗi. - Đông Phương Dực trịnh trọng nói xong, sau đó lại hỏi: - Vậy sao rồi? Mấy năm này có khỏe không? Con bé vẫn tốt chứ?

- Rất tốt, không phải anh gặp nó rồi sao? Nhu Nhi, chính là đưa trẻ năm đó, rất khỏe mạnh.

- Vậ