The Soda Pop
Vượt Khuôn

Vượt Khuôn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325440

Bình chọn: 7.5.00/10/544 lượt.

màn hình chăm chú quan sát rồi chỉ huy: “Chuẩn bị xe tăng.”

Trong sân huấn luyện có người lái xe tăng ra ngoài, người trong phòng lái

liền phát hiện mục tiêu, lập tức báo cáo: “báo cáo, phát hiện mục tiêu

đang ngụy trang cách bụi cỏ 100 thước."

Nhung Hâm Lỗi chỉ vào màn hình hét lớn: “Mặc kệ mục tiêu có sử dụng hỏa lực uy hiếp hay không, nhất định phải tiêu diệt.”

Bởi vì xe tăng chỉ hoạt động trong phạm vi cấm hỏa pháo, tạo nên một vùng

chết, lúc này đột nhiên có một tiếng súng vang lên, trong xe các các tay súng bắn tỉa còn chưa xuất phát, cùng lúc đó người ở phòng lái bốc khói hồng có vẻ hắn đã bị bắn trúng cũng như đã mất đi năng lực chiến đấu.

Nhung Hâm Lỗi không ngờ hai người này phối hợp tốt như thế, anh khẽ nhếch

miệng nhìn chằm chằm hai sĩ quan trong màn hình, khẽ cười rồi nghiêng

đầu nói nhỏ với Trì Gia Hựu bên canh: “Nhớ hai người kia, sau này cậu so tài với họ xem sao.”

Rồi tiếp tục nhìn mục tiêu kế tiếp, trên

màn hình điện tử có sĩ quan nào đó đang ẩn nấp trong bãi cỏ, anh liền

phát hiện ra, căng thẳng chỉ huy: “Chỉnh camera lại gần anh ta đi.” Đem

mục tiêu phóng lớn, anh lúc này đang nín thở, chờ đợi mục tiêu nhanh

chóng bắn hỏa lực.

Thấy sĩ quan kia đang cầm súng nhắm ngay phí

trước bắn, “Bùm!” một tiếng súng vang lên đồng thời ở nơi khác lại có

khói hồng bốc lên đồng nghĩa với việc tiếp tục có một người đã chết, bởi vì phạm vi hoạt động của mục tiêu khá rộng nên hắn tiếp tục ẩn nấp chỗ

cũ để thăm dò địa hình.

Sau một lúc lâu mới thấy mục tiêu hoạt

động, sĩ quan nhắm mục tiêu phía phía trước bắn chết tại chỗ, không ngờ

lại mục tiêu chỉ bị thương, vẫn còn năng lực chiến đấu.

Nhung Hâm Lỗi đúng trước màn hình liền xị mặt, nhìn Trì Gia Hựu nói: “Loại, đưa về doanh trại.”

“Báo cáo, nhưng bình thường thành tích hạch sát của anh ta rất tốt.”

Thấy Trì Gia Hựu vẫn còn muốn nói tiếp nhưng thấy sắc mặt anh trầm xuống liền không dám nói tiếp.

Đầu tiên Nhung Hâm Lỗi nhắm mắt lại,

những chuyện này anh đều biết, trước khi tiến hành hạch sát anh đã xem

rất kĩ hồ sơ của bọn họ, lần lượt chon ra những người ưu tú, nhưng cơ

hội chỉ có một lần, nếu ở chiến trường không cho phép bọn họ mắc một

chút sai lầm nào.

Anh thấp giọng nói với Trì Gia Hựu: “Cậu biết

vì sao không? Bởi vì hắn đang ở vị trí bắn tỉa tốt nhất, có thể nói địa hình ở chỗ đó hết sức có lợi chính vì vậy không thể mắc một chút sai

lầm nào. Nếu đây là chiến trường thật thì người chết chính là hắn.”

Lần hạch sát này kéo dài hai ngày hai đêm, cho đến buổi sáng ngày thứ ba

mới xong, lần này chọn được 60 người tinh nhuệ, 15 người bị đưa về doanh trại, theo kế hoạch thì chỉ lấy 50 người nhưng anh cũng phải là người

luôn rập khuôn theo quy cũ, đã vượt chỉ tiêu nhưng phải sau khi kết thúc hạch sát lần nữa mới có thể tham gia diễn tập quân sự được.

Trần Cẩn ở bên này cũng xoay xở cho sứt đầu mẻ trán, bởi vì Hàn Tinh Tinh

kết giao với Đoạn Cao Thụy, cho nên chủ nhật Hàn Tinh Tinh không ở cùng

cô, Trần Hoan thì hẹn hò với Trì Gia Hựu, chỉ còn cô cô đơn một mình.

Cô đến doanh trại thay thím đưa cho chú ít đồ, không ngờ lại bị ông kiên

trì muốn cô ăn cơm ở phòng ăn của doanh trại rồi mới cho về, cô không

dành lòng từ chối chú nên miễn cưỡng đồng ý, cô vừa đến phòng ăn bộ đội

ăn cơm không ngờ mới vào căng tin, mọi người ở đây đều ngơ ngác nhìn

nhau rồi đồng loạt nhìn về phía Nhung Hâm Lỗi.

Cảm nhận được không khí có chút lạ thường, Nhung Hâm Lỗi ngừng ăn nhìn Trì Gia Hựu ngồi đối diện hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao?”

“Doanh trưởng nhìn chẳng phải sẽ biết sao.”

Anh lập tức nghiêng đầu, không ngờ lại nhìn thấy người đã nửa tháng anh

không gặp, anh chỉ liếc nhìn Trần Cẩn một cái, cảm thấy hơi lúng túng

quay đầu lại tiếp tục ăn cơm.

Mọi người thấy doanh trưởng không nói gì, liền ồn ào trêu chọc cô: “Ơ, cô gái nhỏ đến lúc nào vậy?”

Trần Cẩn mím môi nhìn bọn họ cười rồi gật đầu chào. Cô cố ý đến căng tin sớm chính là sợ gặp anh, thật không ngờ bây giờ anh cũng đang ăn cơm ở đây.

Cô nhìn xung quanh, liếc nhìn anh một cái, chính trị viên Lục Văn Ngạn

bưng chén lên, biết rõ tâm tư của cô, nhếch miệng cười một tiếng, lấy

đũa trong tay chỉ vào Nhung Hâm Lỗi: “Hâm Lỗi ở đây này.” Hắn vừa nói

xong thì mọi người lập tức nín cười cho đỏ cả mặt, Trì Gia Hựu đầu tiên

là đưa tay bịt miệng sau đó giả vờ ho khan mấy tiếng rồi trừng mắt nhìn

Nhung Hâm Lỗi đối diện, thấy anh vẫn cúi đầu ăn cơm, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của mọi người, liền lấy tay đẩy anh một cái.

Lúc này sắc mặt Trần Cẩn cứng đờ nhìn mọi người vẫy tay cười nói: “Xin lỗi, mọi người ăn trước đi, tôi có việc bận đi trước nha.” cô biết rõ anh đã

nhìn thấy cô nhưng vẫn bỏ mặc cô không quan tâm.

Trẩn Cẩn nói dứt lời, đôi đũa trong tay Nhung Hâm Lỗi liêng dừng lại, ngẩng đầu không

tin nhìn cô. Không ngờ nha đầu này vừa thấy anh đã vội kiếm cớ, nếu cô

trước kia khi bị mọi người trêu chọc với anh cô sẽ rất vui mừng hưởng

ứng.

Không khí bây giờ như ngừng lại, Lục Văn Ngạn nói lớn: “Tôi

ăn xong rồi.” nói xong liền đứng dậy rời đi, thấy mọi người vẫn còn sững sờ