ậm chí còn hơn thế nữa, khi tôi trông
thấy Hunter đang ngồi xổm cạnh kho sách trong thư viện, đầu cuối xuống một cuốn
sách. Nhưng vẫn chưa đủ để ngăn tôi không hôn Joey một lần nữa vào cuối tuần
đó, lần này ở trong phòng giặt trong khi bọn tôi chờ quần áo khô. Và chuyện cứ
tiếp tục cho đến lúc ai ai trong ký túc xá, kể cả Hunter, cũng biết Joey và tôi
là một cặp. Pam hết sức mừng rỡ cho tôi – cô ấy nói rằng Joey cho Hunter chạy
dài, cậu ta là người có cặp mông đẹp nhất trong ký túc xá. Tôi viết thư cho
Darcy và Annalise, kể cho họ nghe về anh bạn trai mới và tôi đã bỏ qua Hunter
ra sao (chỉ phần nào trong số đó là sự thật), tôi hạnh phúc đến thế nào (cũng
tạm được). Cả hai đều hỏi chung chung một câu : tôi có định đi đến cùng với
Joey hay không ?
Tôi thấy mâu
thuẫn đối với chủ đề liên quan đến tình dục. Một phần trong tôi muốn đợi cho
đến khi tình yêu thật sự sâu sắc, thậm chí đến khi cưới. Nhưng tôi cũng hết sức
tò mò muốn tìm hiểu chuyện đó như thế nào mà mọi người cứ phải ầm ĩ, và khao
khát muốn trở thành một người già dặn, lõi đời. Vậy là, sau khi tôi và Joey đến
với nhau được sáu tuần mà không có gì phàn nàn, tôi đến trung tâm chăm sóc sức
khỏe của trường rồi quay về ký túc xá với một tờ kê đơn thuốc Lo/Ovral, viên
tránh thai mà Darcy đã đảm bảo không làm người uống bị lên cân. Một tháng sau,
với một cái bao cao su sử dụng thêm, Joey và tôi làm chuyện trọng đại. Đó là
lần đầu tiên của cậu ta. Trong suốt hai phút rưỡi ấy, thế giới này chẳng hề
rung động như Darcy tuyên bố lúc cô ấy quan hệ lần đầu với Carlos. Nhưng cũng
không đau đến mức như Annalise đã cảnh báo. Tôi thấy nhẹ cả người khi cuối cùng
cũng xong, và sung sướng góp chung niềm tự hào hãnh diện được làm phụ nữ cùng
hai đứa bạn gái ở quê nhà. Joey và tôi ôm nhau nằm ở cái giường tầng dưới của
tôi, nói rằng chúng tôi yêu nhau. Lần đầu tiên của chúng tôi còn tốt so với
phần đông mọi người.
Nhưng vào mùa
xuân năm đó, có hai dấu hiệu cảnh báo xuất hiện cho thấy Joey không phải là
người đàn ông trong mơ của tôi. Thứ nhất, cậu ta gia nhập câu lạc bộ nam sinh ở
trường đại học, coi nó nghiêm túc quá mức. Một buổi tối, lúc tôi giễu cậu ta về
cái bắt tay bí mật ở phòng ăn, cậu ta bảo tôi là nếu tôi không tôn trọng hội
anh em của cậu ta thì tôi cũng không tôn trọng cậu ta. Cho tôi xin đi. Thứ hai,
Joey trở nên bị ám ảnh với đội bóng rổ Duke, dựng lều ngủ ngoài trời để mua
được vé xem những trận đấu lớn, tô mặt màu xanh dương, nhảy lên nhảy xuống
ngoài sân đấu với những kẻ "Cameron Điên " khác. Chuyện này hơi bị
quá đà, nhưng tôi nghĩ chắc là mình cũ sẽ thông cảm với sự hào hứng của cậu ta
nếu như cậu ta quê ở New Hampshire hay một bang khác không thích bóng rổ đến
cuồng nhiệt. Nhưng cậu ta xuất thân từ Indiana cơ mà. Một trong mười bang siêu
giỏi thể thao. Bố cậu ta chơi cho đội tuyển Hoosiers, trời ạ ! Thế mà cậu ta thì thế này
đây, một kiểu người hâm mộ cứng đầu đột xuất. "Anh thích đội Duke ngay từ
hồi đầu, anh chơi thân với Bobby Hurley vì anh ta từng uống rượu ở nhà của câu
lạc bộ nam sinh bọn anh." Nhưng tôi cho qua những điểm thiếu hoàn hảo đó,
và chúng tôi cùng học lên năm thứ hai, rồi thứ ba.
Thế rồi, một
đêm, sau khi đội Wake Forest đánh bại Duke bằng những cú đập rổ, Joey đến phòng
tôi với thái độ hết sức khó chịu. Bọn tôi bắt đầu cãi nhau chẳng vì chuyện gì,
và cũng vì tất cả mọi chuyện. Lúc đầu chỉ là những chuyện nhỏ nhặt : cậu ta bảo
tôi ngáy và chiếm cả cái giường (làm sao bạn có thể không lấn một chiếc giường
dành cho một người cơ chứ?); tôi thì kêu ca rằng cậu ta cứ làm lẫn lộn bàn chải
đánh răng của hai đứa (có ai lại nhầm lẫn thế không?). Cuộc tranh cãi dần liên
quan đến những vấn đề nghiêm túc hơn. Và đến lúc chẳng thể cứu vãn được nữa khi
cậu ta gọi tôi là kẻ trí thức nhàm chán, tôi gọi cậu ta là kẻ thích đàn đúm
không biết xấu hổ, kẻ thật sẽ tin rằng cái mặt vẽ xanh lè đó góp phần làm nên
những chiến thắng của đội Duke. Cậu ta bảo tôi hãy vui vẻ lên, kiếm lấy vài
điều để mà tự hào về trường học trước khi khăn gói biến khỏi nơi đó.
Ngày hôm sau,
cậu ta quay lại với một vẻ mặt nghiêm trọng, câu mào đầu " chúng ta cần
nói chuyện ", sau đó là câu kết " chúng ta sẽ mãi mãi thân
nhau.". Tôi thấy sửng sốt hơn là buồn, nhưng tôi đồng ý rằng có lẽ chúng
tôi nên trải nghiệm cuộc sống ở trường đại học theo những cách khác biệt hơn,
điều đó thật sự có nghĩa là hẹn hò với những người khác. Chúng tôi nói cả hai
sẽ luôn là bạn, cho dù tôi biết hai đứa còn không có đủ điểm chung để làm bạn
nữa kìa.
Tôi không hề
nhỏ một giọt nước mắt nào, cho đến khi trông thấy cậu ta ở một bữa tiệc, tay
trong tay với Betsy Wingate, đứa cũng sống ở khu ký túc xá dành cho sinh viên
năm thứ nhất. Tôi không muốn tay trong tay với cậu ta, thế nên tôi biết phản
ứng của mình chỉ là sự pha trộn giữa cảm giác tiếc nuối và lòng tự trọng bị tổn
thương mà thôi. Và tôi hối hận, nghĩ rằng trước kia tôi nên theo đuổi Hunter,
cậu bạn đã từ lâu bị một sinh viên sáng suốt khác cướp mất.
Tôi gọi điện
cho Darcy tr
