Xúc Xắc Tình Yêu

Xúc Xắc Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325983

Bình chọn: 7.5.00/10/598 lượt.

ác như nó cứ quay mãi mãi. Nếu bạn cố ý khiến cho một viên xúc xắc quay lâu đến thế, bạn sẽ không làm được đâu. Nhưng kia, nó đang quay bằng góc vuông, một vệt mờ mờ của những chấm vàng trên nền đỏ. Và rồi chậm dần, chậm dần, chậm dần, sau đó dừng lại một cách gọn ghẽ cạnh viên số một. Trên mặt viên số hai là hai hàng ba chấm.

Đôi sáu

Boxcar Willy

Khỉ thật, tôi thầm nghĩ... Không có đám cưới với Darcy!... Lúc trước anh muốn nói "cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa" như thể phía trên cao kia đang có ai đó điều khiển mọi việc vậy; ừm, thì đây. Có kết quả rồi. Đôi sáu. Số phận của chúng tôi.

Tôi ngẩng lên khỏi hai viên xúc xắc, nhìn Dex, cân nhắc xem có nên nói với anh trò gieo xúc xắc này thật ra có ý nghĩa như thế nào hay không. Anh nhìn tôi, miệng hơi hé mở. Cả hai lại nhìn hai viên xúc xắc như thể có lẽ chúng tôi nhìn nhầm chăng.

Cơ hội là bao nhiêu?

Ừm, chính xác thì là một phần ba mươi sáu. Dưới phần trăm.

Vậy là chúng tôi chưa đến mức nằm trong tỉ lệ một phần triệu. Nhưng những con số đó nếu không đặt trong hoàn cảnh của chúng tôi thì dễ khiến người ta hiểu nhầm. Cùng nhau, chúng tôi đã đi đến phần kết của một kỳ nghỉ cuối tuần có ý nghĩa then chốt. Đúng lúc chỉ còn vài phút nữa thôi là chúng tôi chia đôi ngả (chỉ trong một ngày? Hay mãi mãi?), thì Dexter chợt nảy ra ý muốn mua hai viên xúc xắc, nghịch ngợm với chúng thay vì bỏ vào trong chiếc túi có con khủng long nhồi bông, và chơi trò may rủi của trẻ con. Tôi cũng tham gia, cho dù chẳng có lòng dạ nào mà chơi. Thế rồi tôi quyết định lần gieo xúc xắc đó có ý nghĩa như thế nào, dù không nói ra lời. Và rồi anh ấy đổ được đôi sáu! Như thể muốn nói rằng: số phận đã định rồi, em yêu ạ.

Tôi nhìn hai viên xúc xắc giá chín mươi tám xu (có thuế) với một vẻ sùng kính như thể bạn đang nhìn vào quả cầu pha lê trong một căn phòng kín bưng với bà thầy bói tài giỏi nhất thế giới có làn da nhăn nheo dưới vầng mặt trời Ba Tư, người vừa mới nói cho bạn biết quá khứ, hiện tại và tương lai của bạn. thậm chí cả Dex, dù không biết mình vừa mới định đoạt điều gì cho cả hai chúng tôi, cũng bị ấn tượng, anh nói với tôi rằng cần phải đưa tôi đến Atlantic City ở Vegas mới được, rằng chúng tôi làm thành một đôi ổn phải biết.

Chính xác.

Anh mỉm cười và nói, "Thế là em gặp may rồi đấy, em yêu ạ."

Tôi không nói gì, chỉ nhặt hai viên xúc xắc lên và nhét vào túi trước quần soóc của mình.

"Em trộm hai viên xúc xắc của anh đấy à?"

Xúc xắc của chúng ta chứ.

"Em cần chúng," tôi đáp.

Chúng tôi quay trở lại căn hộ của tôi, anh thu dọn tất cả đồ đạc rồi chào tạm biệt tôi.

"Cảm ơn em vì một cuối tuần tuyệt vời," anh nói, vẻ mặt bây giờ giống hệt tôi. Anh cũng buồn.

"Vâng. Rất tuyệt. Cảm ơn anh." Tôi ra dáng một c

Dex cắn môi dưới. "Anh nên về thôi. Dù không muốn chút nào."

"Vâng. Nên như thế."

"Anh sẽ gọi điện cho em sớm. Bất cứ khi nào có thể. Ngay khi anh có thể."

"Vâng." Tôi gật đầu.

"Được rồi. Tạm biệt em."

Sau nụ hôn cuối, anh đi mất.

Tôi ngồi trên sofa, nắm chặt hai viên xúc xắc. Chúng là thứ khiến tôi được an ủi - lần gieo xúc xắc đó cũng tốt đẹp gần như một cuộc nói chuyện rồi. Có thể còn tốt hơn nữa kia. Chúng tôi không cần phải nói gì, bởi lẽ tất cả đều đã quá rõ ràng. Chúng tôi yêu nhau, là của nhau, và viên xúc xắc đó đã khẳng định chắc chắn tất cả. Tôi cẩn trọng đặt chúng vào hộp bánh quế Alroid mà Dex đã ăn hết, trên tờ giấy lót màu trắng, vẫn để ngửa mặt sáu lên trên. Tôi chạm vào hai hàng chấm tròn trông giống như chữ nổi Braille nhưng khắc chìm. Chúng nói với tôi rằng Dex và tôi sẽ được ở bên nhau. Đó là số mệnh của hai đứa rồi. Tôi hoàn toàn tin như vậy. Tôi đóng nắp chiếc hộp và đẩy về phía chân lọ hoa loa kèn để chúng được cạnh nhau. Viên xúc xắc, chiếc hộp kim loại, đóa hoa loa kèn - tôi đã tạo ra một chốn linh thiêng dành cho tình yêu của hai chúng tôi.

Tôi liếc quanh căn phòng gọn gàng nghiêm chỉnh của mình, tất cả đều ngăn nắp đâu ra đấy, trừ chiếc giường chưa dọn. Chăn dồn lại trên tấm đệm, lờ mờ để lộ ra hình dáng thân thể hai chúng tôi. Tôi lại muốn được ở đó, được cảm thấy gần bên anh. Tôi bỏ đôi xăng đan ra, tiến lại giường, chui vào dưới tấm phủ chăn vẫn còn mát lạnh do điều hòa đang bật. Tôi ngồi dậy, kéo rèm lại, rồi nhấn nút trên chiếc điều khiển bật dàn loa lên. Tiếng Billie Holiday ngân nga hát. Tôi lại trèo lên, luồn lách về cuối giường, quắp chân vào chỗ cuối đệm. Tôi để cho các giác quan của mình chìm đắm trong cảm nhận về Dex. Thấy gương mặt anh, cảm thấy anh kề bên.

Tôi tự hỏi không biết anh ấy đã về đến nhà chưa hay vẫn còn đang ỏ trên đường. anh ấy có hôn Darcy lúc họ chào nhau không? Đôi môi cô ấy có cảm giác lạ sau khi anh ấy hôn tôi cuối tuần vừa rồi không? Liệu cô ấy có cảm thấy được là có gì đó không ổn, chẳng thể nói chính xác điều gì đã thay đổi không giờ ngờ được rằng cô phù dâu chính của mình và một đôi xúc xắc có thể liên quan gì đến ánh mắt xa xăm của người chồng chưa cưới?

Mười lăm

Ngày hôm sau,

Hillary đến chỗ làm chỉ trước mười một giờ một chút, mặc chiếc quần nhăn nhúm

và đi đôi xăng đan không đế màu đen.


Disneyland 1972 Love the old s