để cùng đi ăn trưa không.
Tôi nói là có.
Tôi ghét cái ý nghĩ phải gặp cô ấy, nhưng tôi cần biết xem có chuyện gì đang
xảy ra. Có thể Dex đã nói gì đó với cô ấy thì sao.
Chúng tôi gặp
nhau ở Naples, một nhà hàng ở khu sảnh của tòa nhà Metlife. Có một hàng dài
người xếp hàng, vậy nên tôi nêu ý kiến là chúng tôi băng qua phố đến quán đồ ăn
nước ngoài. Cô ấy bảo không, rằng đang thèm ăn pizza chết đi được. Tôi nói được
thôi, chúng ta sẽ đợi đến khi có bàn. Tôi chăm chú quan sát nét mặt cô ấy xem
có dấu hiệu nào của lời chia tay không. Không có gì mới, cho dù tóc cô ấy trông
bắt nắng nhiều hơn. Cô ấy buộc đuôi gà thấp, gọn gàng. Đôi khuyên ngọc bích đu
đưa dưới tai.
"Trên mặt
mình dính cái gì à?" Darcy hỏi, quệt hai má.
"Mình chỉ
ngắm đôi khuyên tai của cậu thôi mà. Đẹp quá. Mới mua à?"
"Không.
Dex tặng mình từ lâu rồi."
"Lúc nào?
Sinh nhật cậu à?"
"Không…
Mình chẳng nhớ chính xác. Chỉ là một món quà tặng ngẫu nhiên thôi."
Tôi cảm thấy
cơn ghen trào dâng, nhưng tự nhủ rằng kể từ hồi đó đến giờ đã có nhiều thay đổi
rồi.
Darcy hỏi cuối
tuần của tôi thế nào.
"Tốt,"
tôi đáp. Chỉ cần nghĩ đến điều đó thôi là lòng tôi lại xốn xang. "Cậu biết
rồi đấy. Nhiều việc lắm… Còn cậu?"
"Hết ý. Lẽ
ra cậu nên đi. Những bữa tiệc thật tuyệt vời. Ban
nhạc ở Talkhouse rất hay. Ôi trời, ở đó vui cực kỳ. Cậu và Dex chọn nhầm cuối
tuần để làm việc rồi."
Cậu và Dex. Cậu
và Dex. Cậu và Dex.
"Dex chỉ
toàn làm việc thôi à?" tôi hỏi, chỉ để thêm vào cho có.
Cô ấy đảo tròn
mắt. "Ừ, có gì khác đâu chứ? Mình sắp cưới phải một tên nghiện công
việc."
"Anh ấy
không thể bỏ được mà."
Hay là không
thể ép buộc tình cảm.
"Rồi, rồi,
rồi," cô ấy nói. "Nhưng mình lấy tất cả ra cá với cậu là đến một nửa
trong số công việc cắm đầu vào làm đó là do anh ấy tự nguyện ôm lấy. Mình dám
thề là anh ấy thích lắm. Điều đó làm cho anh ấy cảm thấy là người quan
trọng." Giọng cô ấy hơi có chút ác ý. Có lẽ đó là phần mở đầu cho câu
chuyện về trận cãi nhau to giữa họ cũng nên.
"Cậu nghĩ
thế à?"
"Mình biết
ấy chứ," cô ấy đáp lại khi người ta dẫn chúng tôi ra ngồi ở một bàn ngoài
trời. "Và chắc cậu cũng biết Hillary đã gặp một anh chàng rồi, đúng
không?"
"Ừ. Cô ấy
đã kể. Cậu gặp anh ta chưa?"
"Gặp qua
thôi."
"Cậu nghĩ
sao?"
"Anh ta
không xí trai. Không phải típ người mình thích - quá nghệ sĩ. Nhưng cũng khá là
đáng yêu. Điều kỳ diệu không bao giờ hết đâu."
"Cậu nói
thế là ý gì?" tôi hỏi, thừa biết cô ấy muốn nói Hillary gặp được một anh
chàng đáng yêu là chuyện không thể nào có được.
"Cứ nhìn
cô ta xem. Cô ta không quan tâm đến diện mạo của mình gì hết. Đến một nửa thời
gian cô ta thậm chí còn chẳng cư xử cho ra dáng con gái nữa kìa."
"Mình nghĩ
cô ấy xinh ấy chứ."
Darcy nhìn tôi
một cái ra hiệu "Đầu óc tỉnh táo lại đi."
Tôi nghĩ đến
chiếc quần nhàu nhĩ và móng chân tróc sơn của Hillary. "Đâu phải chỉ vì cô
ấy không phải típ con gái điệu đà mà cô ấy không hấp dẫn."
"Cô ta
ngoài ba mươi. Cần phải bắt đầu trang điểm đi. Mấy cái chuyện nét đẹp tự nhiên
đó hết thời từ những năm bảy mươi rồi."
"Ừm, rõ
ràng là Julian không đồng ý như vậy."
"Ừ, để rồi
xem chuyện đó kéo dài được bao lâu," cô ấy nói, nhúng chiếc bánh mì vào
đĩa dầu.
Ờ, để rồi xem
cậu với Dex kéo dài hơn được bao lâu. Tôi nghĩ đến hai viên xúc xắc đỏ an tọa
trong hộp bánh Altoid, và ngay lập tức trong tôi tràn ngập nỗi ân hận. Tôi
không muốn cô ấy bị tổn thương. Ước gì có một cách nào đó để tôi và Dex được ở
bên nhau mà Darcy không phải đau lòng. Tại sao một cái kết có hậu lại khó đến
thế? Tôi lại tập trung vào chuyện của
Hillary và Julian. "Mình nghĩ cô ấy thực sự thích anh ta," tôi nói.
"Ừ,"
cô ấy nói, đảo mắt. "Cậu biết là bạn trai cũ của cô ta có người mới rồi,
đúng không?"
"Ừ. Tất
nhiên là biết. Cô ấy còn chẳng quan tâm gì đến Corey nữa hết. Và cô ta đã đá
anh ta, nhớ
"Có. Nhưng
sau đó anh ta bắt đầu hẹn hò một đứa con gái hai mươi ba tuổi hấp dẫn nóng bỏng
và vênh váo đi khắp quán Talkhouse ngay trước mặt cô ta… chính lúc đó cô ta đột
nhiên chắc như đinh đóng cột rằng Julian là anh chàng dành cho cô ta. Đó là
trùng hợp ấy à? Mình không nghĩ vậy đâu."
Tôi nói rằng
tôi nghĩ cô ấy quá đáng rồi đấy. "Đừng có phá hoại chuyện của Hillary
nữa."
"Được. Tốt
thôi. Sao cũng được. Chủ đề tiếp theo," Darcy nói, chấm khăn ăn lên khóe
miệng. "Lần cuối cùng cậu nói chuyện với Marcus là khi nào?"
"Đâu đó
tuần trước."
Cô ấy rướn người
tới nói rằng cuối tuần vừa rồi có vài lần anh ta nhắc tới tôi.
"Hay
quá," tôi nói, mắt vẫn dán vào tờ thực đơn. Tôi có cảm giác như Marcus là
chuyện xưa lắm rồi.
Cô ấy nhăn mặt.
"Sao cậu hờ hững với anh ta thế? Cậu không nghĩ là anh ta cũng dễ thương
à?"
"Có. Anh
ta dễ thương," tôi đáp.
Người phục vụ
đến bàn hỏi chúng tôi gọi món gì. Darcy gọi suất pizza cho một người. Tôi nói
với anh ta là mình sẽ ăn salad Caesar.
Darcy phản đối.
"Cậu không muốn ăn thêm gì ngoài salad à?"
Tôi dám nói là
cô ấy đang bực bội vì tôi ăn salad còn cô ấy gọi pizza. Cô ấy thích được làm
người
