Sơn móng chân thì tróc ra rất xấu, khiến
cho ngón chân cái trông giống như cục kẹo to bè vậy. Tôi bật cười và lắc đầu
khi Hillary ngồi thụp xuống cái ghế cô ấy vẫn hay ngồi ở phòng tôi.
"Có gì
buồn cười đến thế?"
"Quần áo
của cậu. Bọn họ sẽ đuổi việc cậu mất thôi."
Mới đây, công
ty tôi đã thay đổi quy định về trang phục, chuyển từ vest sang quần áo công sở
bình thường nếu không phải gặp khách hàng. Nhưng tôi tin chắc rằng quần áo của
Hillary không giống như những gì ông quản lý công ty nghĩ đến khi ông ta viết
ra bản ghi nhớ là "trang phục công sở sao cho phù hợp".
Cô ấy nhún vai.
"Mình cũng ước bọn họ đuổi quách mình đi… Được rồi. Giờ kể cho mình nghe
về cuối tuần qua đi. Không được bỏ qua chi tiết nào hết."
Tôi mỉm cười.
Tôi nói với cô
ấy rằng chúng tôi đã rất vui. Tôi kể chuyện đi ăn ở nhà hàng Balthazar,
Atlantic Grill, cuộc đi dạo trong công viên và có nhiều thời gian ở bên Dex mới
tuyệt làm sao. Tôi đang thầm mong nếu mình kể nhiều thì có thể tránh được những
câu hỏi ai cũng biết kia.
"Vậy anh
ta có định hủy không?"
Chính là câu
hỏi đó.
"Ừm, mình
không dám chắc."
"Cậu không
dám chắc? Vậy là anh ta bảo sẽ suy nghĩ à?"
"Không.
"Anh ta sẽ
không suy nghĩ về chuyện đó ư?"
"Ừm… Điều
đó không xuất hiện một giây." Tôi cố gắng nói sao cho nghe không quá bênh
vực.
Cô ấy nhăn mũi.
Sau đó cô ấy nhìn tôi chăm chăm không hiểu gì cả. Tôi tự hỏi vẻ mặt không đồng
tình kia là do tôi quá bị động hay cô ấy ngày một nghi ngờ rằng Dex đang lợi
dụng tôi như một con ngốc. Vế đầu có vẻ đúng, nhưng vế sau thì không.
"Mình tưởng hai người định trao đổi thật kỹ càng," cô ấy nói và nhíu
mày.
"Mình cũng
định thế, nhưng mà…"
"Nhưng
sao?"
"Nhưng anh
ấy nói yêu mình," tôi đáp. Tôi không định chia sẻ chi tiết riêng tư này,
nhưng có cảm giác như bắt buộc phải nói ra.
Nét mặt Hillary
có thay đổi chút ít. "Thế à?"
"Ừ."
"Anh ta có
say không?"
"Không!
Anh ấy không say," tôi nói, liếc nhìn vào màn hình vi tính, hy vọng nhận
được e-mail Dex gửi. Chúng tôi chưa nói chuyện từ sau lúc anh đi ngày hôm qua.
Cô ấy không bị
thuyết phục. "Thế cậu có đáp lại không?"
"Có. Mình
có đáp. Vì mình cũng vậy."
Cô ấy im lặng
trong mấy giây để tỏ vẻ tôn trọng. "Thôi được rồi. Vậy là cả hai yêu nhau.
Giờ thì sao? Khi nào thì xảy ra cuộc chia tay nho nhỏ đây?"
Tôi không đồng
tình với cách cô ấy nói đến khó khăn đang chờ đợi Dex theo kiểu đùa cợt như
vậy. "Hủy bỏ một đám cưới, chấm dứt một mối quan hệ lâu dài không thể nói
là một cuộc chia tay nho nhỏ."
"Sao cũng
được. Khi nào thì anh ta định làm?
Dạ dày tôi đau
nhói khi tôi lại đáp là tôi không biết. Tôi khao khát muốn kể cho Hillary nghe
về hai viên xúc xắc, nhưng tôi lại giữ cho riêng mình. Đó là chuyện giữa tôi và
Dex. Vả lại, điều đó sẽ chẳng khiến cô ấy hiểu đâu, và rất có thể cô ấy sẽ chỉ
chán ghét tôi vì lại đi dựa vào cái trò đổ xúc xắc thay vì nói thẳng ra.
Tôi hắng giọng.
"Thế Darcy có nhắc gì đến anh ấy không?"
"Cũng
không hẳn… Nhưng phải nói thật, công việc để mắt đến cô ta của mình hơi bị thất
bại rồi. Mình có lý do chính đáng mà." Cô ấy nhe răng cười.
"Lý do
gì?"
"Mình đã
gặp một người!"
"Không thể
nào! Ai đấy? Mình có biết không?"
"Không.
Anh ấy sống ở Montauk. Tên là Julian. Rachel, trước khi gặp anh ấy, mình chẳng
tin vào ba cái chuyện tri âm tri kỷ gì đó đâu."
"Kể từ đầu
đi," tôi nói với cô ấy. Không ai lắng nghe một người đang yêu tốt hơn
chính một người cũng đang yêu.
Cô ấy kể với
tôi là anh ta ba mươi bảy tuổi, là nhà văn, chưa kết hôn lần nào. Cô ấy gặp anh
ta trên bãi biển. Cô ấy đang đi dạo, anh ta cũng vậy. Cả hai người đều có một
mình, cùng đi về một hướng. Anh ta cứ liên tục dừng lại để ngắm nghía vỏ sò,
cuối cùng cô ấy cũng bắt kịp và giới thiệu tên mình. Sau đó hai người bọn họ về
nhà anh ta, và anh ta làm cho cô ấy món salad cà chua, pho mát mozzarella và
rau húng quế. Cà chua và húng quế có sẵn trong vườn nhà anh ta, còn pho mát
mozzarella thì tươi ngon. Cô ấy nói rằng họ không thể ngừng chuyện trò - rằng
anh ta thông minh, đẹp trai, nhạy cảm.
"Vậy sau
ngày hôm đó cậu có gặp lại anh ta không?"
"Ồ, có
chứ. Cuối tuần bọn mình đi chơi suốt… Rach ơi, cứ như là bọn mình cho qua tất
cả những thứ vớ vẩn khác vậy. Khó giải thích lắm… Bọn mình là một cặp rồi, vậy
thôi. Anh ấy là người tuyệt vời nhất."
mình được gặp
anh ta?"
"Cuối tuần
này anh ấy sẽ đến đây. Lúc đó cậu có thể gặp anh ấy được rồi."
"Không thể
chờ nổi đến lúc đó."
Tôi mừng cho cô
ấy, nhưng cũng hơi ghen tị một chút. Chắc là Julian còn chưa đính hôn. Les gọi
điện, phá ngang cuộc nói chuyện của chúng tôi. Tôi không nghe máy, cảm thấy
mình không thể đối diện với hắn được. Hillary dường như cũng không thể rời khỏi
chiếc ghế để về văn phòng kiểm tra tin nhắn. Công ty này và tất cả những kẻ ăn
không ngồi rồi khác đợi được mà.
Sau khi Hillary
đi rồi, tôi trở lại với nỗi ám ảnh về Dex, chờ đợi một e-mail hay cú điện
thoại. Cuối cùng điện thoại cũng reo, tôi giật bắn mình.
Nhưng đó lại là
Darcy hỏi xem tôi có rỗi
