XtGem Forum catalog
Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329874

Bình chọn: 7.5.00/10/987 lượt.

cất giấu, người
đứng tên là vợ con bạc, chìa khóa lại trong tay Hoàng Phi, thiếu ai
trong hai người đó cũng không lấy được đồ ra, đợi sóng gió qua đi thì
đem bán lấy tiền chia. Nhưng không ngờ cảnh sát truy đuổi ráo riết,
Hoàng Phi vì nghiện hút mà bị bắt đi cai nghiện, hai người đều không dám gặp mặt. Con bạc cứ theo sát nhà Hoàng Phi, không ngờ Hà Ninh sợ hãi ôm con chạy trốn, còn Hoàng Phi lúc đầu để đảm bảo an toàn, lại đem chìa
khóa két bảo hiểm khâu vào áo bông của đứa bé, thực sự không ai nghĩ ra, Hà Ninh cũng không hay biết.

Qua sự cố ngẫu nhiên, Hoàng Phi
đương nhiên không bỏ cuộc, hắn lặng lẽ lần theo… và hôm nay, nguyện vọng của hắn cuối cùng đã được đền đáp.

Giờ đã chạm tay tới mỏ vàng,
tâm trạng Hoàng Phi vui lên nhiều, chìa khóa đã tìm thấy, phải đi ngay
thôi. Hắn ra lệnh cho Hà Ninh, “Nhanh cái tay lên, thu dọn đồ đạc rồi
đi! Vé xe tôi mua đây rồi!”, “Đi? Đi đâu? Con gái rốt cuộc làm sao rồi?
Anh nói đi chứ!” Hà Ninh vùng đứng dậy, túm chặt cánh tay Hoàng Phi
không chịu buông.

“Gào cái gì mà gào!” Hoàng Phi định đánh cô,
song lại thấy hiện tại không phải lúc, giờ lên đường là quan trọng. “Cứ
thu dọn đồ đạc đi đã rồi tôi nói, nếu không đừng mong gặp lại con!” Hắn
đe dọa. Thấy Hà Ninh răm rắp nghe lời, Hoàng Phi đắc ý cười, giờ làm nốt một việc nữa là xong, con oắt tham lam lại nhát gan kia, ta giờ chưa có thời gian xử lý nó, song cũng phải cảnh cáo nó một chút.

Hắn gọi điện thoại, Hà Ninh nghe thấy hắn lạnh lùng cười nói: “Em gái Mỹ Ngọc
à, bao giờ thì đến lấy tiền thế… Không phải khách sáo, anh với em còn lạ gì nhau nữa, em nhìn thấy anh, anh cũng trông thấy em… hà, cầm điện
thoại chụp cảnh chị gái thảm thương như thế, cảm giác không tồi chứ hả…
Đừng nói như thế, anh còn phải cảm ơn em nữa mà, nếu không phải có em
giúp đỡ, việc của anh còn không thành ấy chứ! Không liên quan gì đến em
á? Hê hê, được thôi, nếu em có gan thì cứ đi mà báo cảnh sát, xem họ có
tin chúng ta không có quan hệ gì không, tiền em cũng đã cầm rồi… Thôi
nào, đều là châu chấu như nhau cả thôi, nghe cho rõ đây, sau này phần
của em bao nhiêu một đồng cũng không thiếu, cứ thế đi, thứ không nên giữ mà cố giữ thì cẩn thận nó cắn mất tay! Phải rồi, giờ là thời cơ tốt để
“an ủi” ông anh rể quý hóa của em đấy, ha ha ha!” Hoàng Phi cười gằn cúp máy.

Hắn biết thừa Dương Mỹ Ngọc không có gan đi báo cảnh sát,
hắn cũng đã nói rõ rồi, nếu cô ta dám đi báo cảnh sát, sẽ lôi cô cùng
xuống nước. Qua mấy bữa cơm, hắn từ lâu đã đánh hơi ra chuyện cô ả chầu
chực anh rể mình, giờ gọi món cho cô ta rồi, người ích kỷ như ả hẳn biết cân nhắc bên nặng bên nhẹ chứ.

Hoàng Phi cực kỳ đắc ý trong
bụng, mình đang từng bước chắc chắn tiến tới mục tiêu, ai cũng đừng mong thoát ra được, khống chế một người thực ra vô cùng đơn giản, chỉ cần
hai chữ “nhân tính” là đủ. “Anh rốt cuộc đã làm gì người phụ nữ đó, cái
gì mà thảm thương? Nếu anh không nói cho tôi biết con gái thế nào rồi,
tôi sẽ không đi cùng anh đâu!” Hà Ninh đứng cạnh càng nghe trong lòng
càng sợ hãi, cô nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống Hoàng Phi hỏi.

“Hừm, tôi nói cho cô biết, cô đừng có rượu mời không uống rượu phạt, đi theo
tôi, phần đời còn lại của cô cứ đợi mà hưởng phúc đi. Đứa con đó mất rồi thì thôi, chúng ta vẫn có thể đẻ đứa khác mà, cô sinh cho tôi thằng cu, có bao nhiêu tiền tôi cho nó hết.” Hoàng Phi nửa đe dọa nửa dụ dỗ nói.
Thấy Hà Ninh không nói gì, hắn nhếch mép, quả nhiên, không ai là chê
tiền cả. Giọng điệu hắn càng nhẹ nhàng tợn: “Bà xã, đi thôi.” Đêm dài
lắm mộng, hai mụ đàn bà đó chắc không đến nỗi chết, song hắn cũng phải
đề phòng cảnh sát tìm tới nhà, khó khăn lắm mới lấy lại được chìa khóa,
không thể để xảy ra sai sót nữa. Về phần Hà Ninh, hắn cười khẩy trong
bụng, rời khỏi đây, xử lý cô ta thế nào, chẳng phải mình quyết là được
sao?

Mất rồi thì thôi, đẻ đứa khác… Những lời qua loa vô trách
nhiệm của Hoàng Phi khiến Hà Ninh hoàn toàn tuyệt vọng, hắn nhất định đã làm hại người phụ nữ hiền lành kia rồi, con gái cũng… Hà Ninh đờ đẫn
đưa mắt nhìn về phía mảnh giấy rơi trên giường lúc trước. “Cô còn ngây
ra đấy làm gì? Sao hả, lẽ nào cô vẫn còn luyến tiếc thằng đẹp mã kia?!
Tôi nói cho cô biết, cô mà còn dám nhớ đến nó, tôi sớm muộn sẽ cho nó
chết, cô không tin thì cứ thử xem?” Hoàng Phi nghĩ đến việc Hà Ninh vẫn
nhớ nhung Giang Sơn liền nổi cơn điên, con đàn bà này hắn có thể không
cần, nhưng không thể để rơi vào tay kẻ khác.

Thấy Hà Ninh mắt
không chớp nhìn tờ giấy kia, Hoàng Phi tò mò đi tới cầm lên xem, thoáng
sững người, cúi đầu nhìn kỹ hơn, “Đây là kết quả xét nghiệm của tôi…”,
chưa dứt lời, bỗng mũi miệng bị miếng vải bịt lại, một mùi thuốc thử hóa học chua chua xông vào mũi, Hoàng Phi ra sức vùng vẫy, song Hà Ninh
gắng sức ấn chặt mũi miệng hắn lại như khóa gọng kìm ghì chặt lấy hắn
không buông.

Không lâu sau, Hoàng Phi mềm nhũn ra, cho đến khi
hắn nằm sóng xoài ra đất, Hà Ninh ngã ngồi theo hắn vẫn ấn chặt không
chịu nơi tay, tay cô cứ như dính luôn trên đó vậy, toàn thân run lẩy