XtGem Forum catalog
Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329664

Bình chọn: 7.5.00/10/966 lượt.

à Ninh. Người anh em thân thiết nhất, lần đầu rung
động, sao lại gặp phải người phụ nữ có hoàn cảnh éo le, trúc trắc thế
này chứ?

May mà Hà Ninh khai ra một tình tiết, Hoàng Phi có quan
hệ với Dương Mỹ Ngọc, Dương Mỹ Lan có lẽ là do Hoàng Phi hại, Dương Mỹ
Ngọc thậm chí có khả năng nắm chứng cứ phạm tội của Hoàng Phi.

Nhưng khi bọn Mễ Dương tìm tới Dương Mỹ Ngọc, cô nàng sống chết không chịu
thừa nhận, chỉ nói có quan hệ với Hoàng Phi chẳng qua là vì hắn muốn tìm Hà Ninh, mới gọi điện cho cô.

Sỡ dĩ cô nói vậy, vì cô nghe được
bác sĩ nói, trong đầu Dương Mỹ Lan có máu tụ, nếu không làm phẫu thuật
nhiều khả năng sẽ không tỉnh lại được, song làm phẫu thuật cũng rất mạo
hiểm, yêu cầu người nhà phải ký xác nhận. Cao Hải Hà vẫn đang thực hiện
nhiệm vụ diễn tập ở tỉnh ngoài, bác sĩ đương nhiên đành tìm tới Dương Mỹ Ngọc, dù sao cô cũng là em gái ruột của nạn nhân.

Cao Hải Hà vẫn cứ tưởng vợ anh không biết quá khứ của mình với Đào Hương, song kỳ thực Dương Mỹ Lan có biết chuyện, lúc đầu khi cô đến đơn vị làm thủ tục kết
hôn, đã có mấy người nhiều chuyện xung quanh kể cho cô nghe, chỉ là cô
chưa từng gặp Đào Hương, chỉ biết độc mỗi cái tên. Dương Mỹ Ngọc hiển
nhiên cũng biết, cô nàng đã moi từ miệng cô chị ra từ bao giờ rồi, ban
đầu là tò mò, sau là ghen ghét, cô biết Cao Hải Hà dù không yêu chị cô,
trong lòng cũng luôn chỉ có cái tên cô Đào Hương kia mà thôi.

Hai tuần trước, anh rể đi công tác về, rất muộn mới về nhà, tâm trạng không hiểu vì sao rất không vui, cứ âu sầu chẳng nói chẳng rằng ngồi uống
rượu. Hôm đó chị cô trực ban ở viện phúc lợi không về, cô nhân cơ hội
xán lại định giở trò quyến rũ, tuy cô chơi bời với không ít đàn ông bên
ngoài, nhưng trong lòng vẫn thích ông anh rể khí phách hiên ngang này.
Song Cao Hải Hà lại xua đuổi không thương tiếc, Dương Mỹ Ngọc tức tối
nghiến răng.

Ngày hôm sau Cao Hải Hà đi làm, nhân lúc không có ai ở nhà, Dương Mỹ Ngọc lục tìm tấm ảnh tối qua Cao Hải Hà lúc sau đem ra
xem. Đó là một tấm ảnh chụp chung rất lớn, trên đó có đến mấy chục
người, may sao ảnh có viết tên. Hôm ấy Đào Hương vừa xuất hiện, cô bèn
nhận ra ngay, người phụ nữ này chính là con hồ ly tinh trốn trong lòng
anh rể!

Giờ có cơ hội bắn một mũi tên trúng hai đích thế này, cô
ta còn khách sáo được sao? Cô ả không chỉ sống chết không chịu nhận,
điện thoại thì khăng khăng nói mất rồi, không những thế còn kể ra chuyện từng có giữa Đào Hương và Cao Hải Hà, ẩn ý ám chỉ, ai biết người phụ nữ đó có ý định thay thế chị tôi mà thế này thế kia hay không… Biết được
chuyện đó, cảnh sát lại nói chuyện với Đào Hương lần nữa, Đào Hương rất
thẳng thắn thừa nhận, song tỏ ra vô cùng khinh bỉ phỏng đoán của Dương
Mỹ Ngọc.

Điện thoại bị tên tóc vàng cướp đi rồi, Dương Mỹ Ngọc
vốn thấy hắn không đến nỗi nào, lại còn là diễn viên tương lai, mới chơi bời cùng hắn. Không ngờ tên tiểu tử đó đã không xu dính túi lại còn hàm muốn hưởng thụ, định bám váy đàn bà, hôm đó sau khi nhận cuộc điện
thoại đe dọa của Hoàng Phi không dám về công ty, lại gặp hắn đến tìm vòi tiền, không có tiền đưa cho hắn, lại cướp luôn điện thoại của cô.

Có điều cướp hay lắm, cực kỳ hay, Dương Mỹ Ngọc nghĩ. Cô từng gọi vào điện thoại mình, báo tắt máy. Dù gì trong cái Thần Châu Hàng ấy của mình
cũng chẳng còn mấy đồng, chắc điện thoại đã bị hắn bán từ đời nào rồi,
sim cũng vứt rồi, chỉ cần mình không nói, cảnh sát cũng không cách nào
tìm ra được. Hoàng Phi đã vĩnh viễn không thể uy hiếp được mình nữa, đợi anh rể trở về, từ từ cảm hóa anh ta, cuối cùng sẽ có ngày anh ta phải
khuất phục, nói cho cùng thì anh ta cũng chỉ là đàn ông bình thường,
chẳng phải sao? Còn về chị gái, hừm… Nghĩ đến đây, Dương Mỹ Ngọc cười
lạnh.

Do không đủ chứng cứ, Đào Hương không bị tạm giữ, chỉ là
không được rời khỏi thành phố, có thể về nhà nghỉ ngơi. Lúc cô ngã ra,
khuỷu tay đập xuống đất, bị rạn xương nhẹ. Vi Tinh xin nghỉ hết luôn
phép năm, cô phải ở bên Đào Hương, bởi Đào Hương không muốn để bố mẹ
đang đi thăm họ hàng ở tỉnh ngoài biết lại lo lắng. Vi Tinh nghĩ bụng
nếu đến lúc mà không ổn, kể cả có bị công ty đuổi việc cô cũng chịu, Đào Hương không chỉ là bạn, mà là người tri kỷ, trước đến giờ toàn là Đào
Hương săn sóc cho cô, giờ cô ấy gặp phải chuyện như thế, đã đến lúc cô
ra tay rồi.

Vi Tinh cũng nói lại với bố mẹ như thế, bà Vi định
nói gì đó song cuối cùng lại không mở được miệng, ông Vi chỉ vỗ vỗ vai
cô, nói một câu: “Con đã lớn rồi, con tự quyết định.” Do làm án lao lực, cảnh sát Mễ khóe mắt đã hằn cả nếp nhăn, chỉ nói rất đơn giản: “Không
làm thì thôi, nếu họ đuổi việc, tớ sẽ nuôi cậu!”

“Mẹ, củ mài này
thì sao? Để nấu canh được chứ, Đào Tử trước giờ rất thích củ mài, mua
thêm xương lợn về ninh, mùi vị chắc chắn rất tuyệt, ăn xương bổ xương
mà!” Vi Tinh cầm củ mài trong siêu thị lên nhìn trái ngó phải, cũng
không nhìn ra cái gì, cô nào biết đi chợ chứ, ăn thì còn tàm tạm.

“Mẹ à?” không thấy mẹ trả lời, Vi Tinh ngoái đầu lại nhìn, bà Vi đang nheo
mắt nhìn gì đó.