bẩy cũng không thể khiến tay cô rời ra một cm nào…
Một lúc sau, Hà
Ninh ngồi bất động trên sàn mớ chầm chậm đứng dậy, toàn thân mồ hôi
lạnh, tứ chi cứng đờ, song cô vẫn cử động được. Còn Hoàng Phi ngất lịm
trên đất… cô hình như chợt nhận ra điều mình vừa làm, hoảng hốt lo sợ
lùi lại sau cho đến khi vướng ghế té ngã…
Chuông điện thoại trung tâm cảnh sát 110 reo vang, một giọng nữ hoảng hốt sợ sệt gào khóc trong điện thoại: “Đồng, đồng chí cảnh sát, chồng tôi anh ta, xảy… xảy ra
chuyện rồi! Các anh mau tới đây!”
Lúc cảnh sát đến nơi, thấy
người đàn ông nằm trên mặt đất đã ngừng thở, một người phụ nữ tóc tai
rối bời đang ngồi xổm trong góc tường khóc lóc, run rẩy. Lúc Đinh Tử
tới, pháp y đã hoàn thành công việc kiểm tra bước đầu. “Mùi gì thế nhỉ?” Đinh Tử vừa vào cửa đã thấy trong không khí có mùi khét khét, rất nhạt, hình như là đốt cháy gì đó.
Anh đảo mắt một lượt, dừng lại ở
người đàn ông đang nằm dưới đất, mắt lập tức trợn tròn, người này giống
hệt tấm ảnh trong thông báo phối hợp điều tra, sao lại là Hoàng Phi, sao hắn lại… “Đội trưởng Đinh, anh đến rồi à.” Anh cảnh sát khu vực tiếp
nhận vụ án bước đến thông báo tình hình với Đinh Tử, Đinh Tử chau mày,
nhìn ra phía người phụ nữ đầu tóc rối bời, trên mặt có vết thương đang
ngồi trong vườn.
Ê-te? Đinh Tử nhìn chiếc khăn tay trong túi vật
chứng, ê-te quá liều đúng là có thể làm chết người, nhưng với liều lượng này chắc không phải chứ… người phụ nữ báo án tên Hà Ninh, tự nhận là vợ của Hoàng Phi, lời khai của cô thì lộn xộn không rõ ràng, nào là Hoàng
Phi hại người, giết con, còn cả người phụ nữ rất thê thảm, cô muốn chạy
trốn, Hoàng Phi đánh cô… câu trước chẳng ăn nhập gì với câu sau, hình
như đã phải chịu nỗi sợ hãi quá lớn.
Một cảnh sát nữ đang nhẹ
nhàng trò chuyện với Hà Ninh, rất có kỹ năng dẫn dắt câu chuyện, Hà Ninh ú ớ kể lúc được lúc không. Dương Mỹ Ngọc? Dương Mỹ Ngọc là ai? Chị cô
ta, con? Chìa khóa? Đinh Tử từ trong hòm vật chứng tìm thấy chiếc chìa
khóa, xem xét một lượt, trên đó còn khắc tên ngân hàng và cả mã số, chắc là chìa khóa két bảo hiểm ở ngân hàng. Lẽ nào Hoàng Phi đến Bắc Kinh
chính là vì chiếc chìa khóa này, hắn cất tang vật trong ngân hàng ư?
Đinh Tử nhanh chóng phân tích các loại tình huống trong đầu.
Bên
này Mễ Dương gần như sắp phát điên, vốn đang chuẩn bị về thì đột nhiên
nhận được báo án có hai người phụ nữ và một đứa trẻ xảy ra chuyện ở khu
nhà giải tỏa, không có cách nào khác, trong đồn thiếu người, anh đành
phải theo xe đi. Đến hiện trường, anh vạn phần kinh ngạc nhận ra một
người là Đào Hương, người kia lại là vợ của Cao Hải Hà, Đào Hương sao
lại ở đây? Cô không phải đi đón Vi Tinh sao? Mà sao cô lại ở cùng với vợ Cao Hải Hà? Mễ Dương nghĩ mãi không sao giải thích nổi.
Lúc này
“120” cũng hụ còi lao tới, hai người phụ nữ ngất xỉu cùng lúc được
khiêng lên xe cấp cứu, Ái Gia đã khóc gần như lịm đi cũng được bác sĩ
cấp cứu bế lên xe. Nghe ông cụ báo án nói, lúc ông nhìn thấy hai người
phụ nữ này, một người trong đó trong tay còn cầm cây gậy sắt, mà người
đó, lại chính là Đào Hương.
Lúc điều tra hiện trường, đồn trưởng
Ngưu lúc đó cũng đã có mặt nhận được báo cáo của Mễ Dương, biết anh quen cả hai người phụ nữ này, theo nguyên tắc, đành bảo anh rút khỏi công
tác hiện trường. Mễ Dương không nói lời nào, bắt xe lao thẳng đến viện,
trên đường đi anh nhận được điện thoại của Đinh Tử, nói được mấy câu,
hai người lập tức nhận ra hai vụ án có liên quan đến nhau, trận sét thứ
ba dội lên đầu Mễ Dương trong ngày hôm nay. Anh tổng cộng cũng không
quen được mấy người phụ nữ, giờ đến ba người đều xảy ra chuyện, cái cô
Hà Ninh kia hóa ra lại là vợ của Hoàng Phi, mà Hoàng Phi thì đã…
Vi Tinh xuống xe mà suýt quên cả trả tiền, bác tài phải gọi “này này” mãi, cô run rẩy móc trong ví ra 100 tệ ném lại, rồi cắm đầu chạy vào viện.
Bác tài tuy không bằng lòng, song vội vội vàng vàng đến bệnh viện như
thế hẳn chẳng phải chuyện gì tốt đẹp.
“Vi Tinh!” một tiếng thét
lớn khiến Vi Tinh dừng bước, ngoái đầu sang nhìn, lập tức quay người
xông tới, “Mễ Dương, Đào Hương đâu? Cô ấy thế nào rồi? Cậu nói gì đi
chứ!” Vi Tinh nôn nóng quá hóa mất bình tĩnh, cô đẩy Mễ Dương một cái.
Vừa rồi Mễ Dương vì buồn bực trong lòng, định ra ngoài hút điếu thuốc,
chưa hút được mấy, thì thấy Vi Tinh lao như tên bắn vào viện, vội gọi cô lại, Đào Hương bây giờ không phải ai muốn là cũng gặp được.
Thấy Vi Tinh sắp khóc tới nơi, Mễ Dương đành kể cho cô nghe một số tình tiết không vi phạm nguyên tắc kỷ luật, song chỉ nhiêu đó thôi, đã khiến Vi
Tinh khó mà chấp nhận rồi. “Không thể nào!” Vi Tinh nói chắc như đinh
đóng cột: “Nói huyên thuyên! Đào Hương sao có thể làm hại vợ của anh Cao gì gì kia được, cô ấy có điên đâu, không phải lần trước chúng ta cùng
cái anh Cao gì gì kia ăn cơm sao? Không thì ai mà quen được ai cơ chứ!”
Nội tình bên trong Mễ Dương không được nói, chỉ hỏi: “Vi Tinh, cậu nói xem
có thể nào Đào Hương từ trước đã quen Cao Hải Hà rồi không, cậu đừng
p
