Gật đầu đáp ứng, nhân viên phục vụ liền vội vội vàng vàng rời khỏi quầy rượu, trở về đại sảnh báo lại tin tức.
Mặc dù chuyện này không thuộc phạm vi quản lý của hắn, nhưng cũng không thể không lo, cho nên Diêm Nhược Thiên cũng nhanh chóng kết thúc buổi uống
rượu với Lôi Tân Dương, trở về phòng làm việc đợi chờ tin tức.
☆☆☆
Tình huống như thế khiến Lam Vân Diễm bất ngờ, chỉ là tiện tay chỉ chỉ, lại
làm cô trở thành anh hùng… Không, phải là anh thư, ngay cả tổ trưởng
thích nhất tìm cô “Khai đao”, lúc này nhìn thấy cô cũng sẽ cười hì hì
hiền lành, thành thật mà nói, cô thấy không sao quen nổi.
Đương
nhiên, đây với cô hoàn toàn là chuyện tốt, gần đây cô thỉnh thoảng nhận
được điện thoại Diêm Nhược Thiên gọi tới, dần quen với việc nghe giọng
nói hắn vang ra từ điện thoại, nhưng mỗi lần trò chuyện đều phải lo lắng đề phòng, sợ tổ trưởng đột nhiên xuất hiện quát lên sẽ lộ hành tung của cô. Hiện giờ tổ trưởng không còn soi mói cô suốt buổi nữa, thần kinh
của cô cũng không cần phải luôn căng lên.
Nhưng lại có vấn đề
khác, biến thành “Nhân vật công chúng”, lúc nào cũng có người nhìn chằm
chằm, rất khó để cô tiếp tục điệu thấp, vạn nhất có người nhận ra thân
phận của cô thì phiền phức lớn rồi.
- Cậu bớt khoa trương chút được không?
Lâm Dĩ Quân như một cơn gió lốc cuốn cô theo đến góc cầu thang.
- Giờ làm việc, cậu có thể tránh xa tốt chút được không?
Trừ quản lý nhân sự, nơi này không ai biết cô nhờ có Quân Quân mà có thể
làm việc ở nơi này, hai cô luôn không quá thân cận, để tránh việc gây
quá nhiều chú ý.
- Trước mặt mọi người nói tiếng Pháp lưu loát, hiện cậu là đại hồng nhân của khách sạn rồi.
Đây là sơ suất, Lam Vân Diễm ngoài ý muốn gặp được tiểu mỹ nữ tóc vàng
khiến tất cả rối tung lên, cô cũng ý thức được mình tốt nhất là nên
chuồn đi, nhưng tình huống lại không phải cô có thể làm chủ, tiểu mỹ nữ
tóc vàng nắm lấy cô không buông, mà thời điểm cha cô bé nhận được tin
vội vàng chạy tới, cô bé liền nhiệt tình giới thiệu cô cho cha của cô
ta, sau đó đối phương lập tức dùng tiếng Pháp biểu đạt lòng biết ơn đối
với cô, cô còn có thế không đáp lại?
- Cậu thật giỏi đó, trong một đêm trở thành đại nhân vật của khách sạn, cậu không sợ anh họ tớ sẽ chú ý sao?
Mặc dù nhờ thế giải quyết một hồi tai nạn cho khách sạn, nhưng giờ Lâm Dĩ Quân lại không cười nổi.
Nói thực ra, Lam Vân Diễm từng có một ý niệm trong đầu —— có phương pháp gì có thể cho Diêm Nhược Thiên phát hiện, cô đi vào thế giới mà hắn xem
trọng hơn cả tính mạng? Nhưng cô hiểu, nếu thật sự hắn biết được cô làm
việc ở nơi này, cô sẽ rất khó tiếp tục ở lại, cho nên cô rất mâu thuẫn,
vừa hi vọng hắn phát hiện, vừa sợ hắn phát hiện.
- Tớ từng gặp qua cô bé kia, cũng không thể mặc cô bé đi lạc.
Cô cũng không nghĩ tới sự tình sẽ trùng hợp như vậy, bởi vì đột nhiên cô
muốn ăn bánh nướng, đặc biệt là bánh nướng của cái quán nhỏ trong con
hẻm phía sau khách sạn cho nên đi tới, không ngờ vừa đến nơi đã nhìn
thấy cô bé kia ngẩn ngơ đứng ở ven đường, may mắn là cha của cô dạy cô
khi lạc đường phải đứng nguyên tại chỗ, chờ người đến tìm.
- Ý tớ không phải như thế, nhưng mà thế này thì cậu có thể kinh động đến anh họ tớ đấy.
- Loại chuyện như thế này chắc sẽ không tới tai anh ấy đâu.
Tuy khách sạn cùng tổng công ty của tập đoàn ẩm thực Diêm Lệ Viên cùng một
nơi, nhưng mà việc kinh doanh của khách sạn cũng không phải phạm vi quản lý của Diêm Nhược Thiên.
- Bình thường thì không, nhưng chuyện ngày hôm qua gây náo loạn lớn như thế, chưa chắc anh họ đã không nghe tiếng.
- Nghe được cũng không sao cả, cũng không thể liên hệ tới tớ.
Ban đầu để đề phòng tên của mình sẽ khiến người khác liên tưởng, cô một mực lấy tên tiếng Anh tự giới thiệu, vì vậy mọi người trong khách sạn đều
gọi cô là Christine Lan.
- Cũng khó nói lắm.
- Cậu yên tâm, ngoài chuyện công việc ra, độ mẫn cảm của anh ấy không cao đâu.
- Cậu sai rồi, nói chính xác phải là, anh họ là loại người không mẫn cảm với chuyện mà anh ấy không quan tâm.
- Được rồi, tớ đồng ý, nhưng mà chuyện của tớ, anh ấy cũng không quan tâm đâu.
- Cậu không phải là quá không tin tưởng ở mình sao.
Lam Vân Diễm cũng chỉ cười chua xót. Thời gian dài bị ông xã lạnh nhạt, làm sao còn có lòng tin? Quên đi, chuyện như vậy trừ người trong cuộc, ai
cũng không thể hiểu được.
- Không nói chuyện với cậu nữa, tổ trưởng không tìm thấy tớ là lại mắng chửi người đấy.
- Cậu giờ là anh hùng của khách sạn, bà ta không dám mắng đâu.
- Đây là hai việc khác nhau, bà ấy không mắng tớ, tớ cũng không thể thừa nước đục thả câu.
Nhưng cô đi chưa được hai bước lại bị kéo trở lại.
- Cậu đừng đi vội, tớ có một việc muốn hỏi cậu, tớ vừa nghe được một tin đồn, đối phương muốn mời cậu ăn cơm?
Gật đầu, Lam Vân Diễm thấy buồn cười với vẻ ngạc nhiên của cô bạn tốt, điều này cũng không có gì kỳ quái, đối phương là người lịch thiệp, cô giúp
hắn tìm con gái, hắn tựa hồ cũng chỉ có thể mời ăn cơm để biểu đạt lòng
biết ơn.
- Cậu đáp ứng cùng người ta đi ăn cơm?
Trong mắt Lâm Dĩ Quân lóe ra tia sáng khác thường, nếu nh