ư anh họ biết chuyện này, không biết sẽ phản ứng thế nào?
- Tớ cố gắng chối khéo, nhưng đối phương rất kiên trì, tớ cự tuyệt không được.
- Tớ nghe nói đối phương là một siêu cấp đại suất ca.
- Người ta có vợ có con rồi đấy.
Cô rất ít chú ý diện mạo người khác, có lẽ do sự dạy dỗ từ nhỏ của mẹ,
khiến cô gần như chỉ chú ý đến lễ nghi tư thái, căn bản không hề chú ý
tới diện mạo, Diêm Nhược Thiên là nam nhân đầu tiên khắc được diện mạo
vào đại não của cô, từ đó, trong mắt của cô không hề có nam nhân khác,
bởi vì cũng không tìm được nam nhân có sức quyến rũ đẹp trai hơn hắn.
- No! No! No!
Lâm Dĩ Quân vừa lắc đầu vừa xua tay.
- Có con nhỏ, cũng chưa chắc có vợ, tớ nghe nói người phụ nữ cùng hắn tới Đài Loan lần này là thư ký của hắn, cho nên mới để cô bé con một mình
trong phòng, khiến cô bé có cơ hội lẻn đi chơi, thiếu chút nữa lạc mất.
- Thì ra là như vậy.
- Cậu cẩn thẩn một chút, vị suất ca tóc vàng kia không chừng coi trọng cậu.
Các cô là bạn học năm sáu năm, cô quá rõ Diễm Diễm có bao nhiêu người theo
đuổi, nếu không phải do mẹ của Diễm Diễm quản giáo nghiêm khắc, chín
phần trước khi gặp anh họ cô đã bị nam nhân khác bắt được rồi, một người vừa đẹp, vừa có khí chất tốt, lại có cá tính, nếu như cô là nam nhân,
cô cũng sẽ động tâm.
Lâm Vân Diễm cực lực lắc đầu.
– Cậu có
thể khống chế đầu óc một chút không? Cậu tưởng tượng hay quá, chẳng qua
là trước khi rời đi đối phương mời tớ ăn bữa cơm, sáng mai sẽ đáp phi cơ trở về nước Pháp rồi.
- Thật sao?
Tại sao cô lại không biết tin này chứ? Lâm Dĩ Quân thất vọng lẩm bẩm tự nói:
- Thật đáng tiếc, không có trò hay để xem rồi.
Trừng mắt một cái, Lâm Vân Diễm khó nén hối tiếc nói:
- Chẳng lẽ cậu nghĩ rằng chồng tớ sẽ làm bình dấm chua sao?
- Cậu không hiếu kỳ phản ứng của anh ấy à?
Cô không phải là không tò mò, mà là không muốn làm cho chính mình có bất
kỳ mong đợi gì, cho dù hắn có bởi vì chuyện này mà mất hứng, cũng sẽ
không phải là ghen, chẳng qua là hắn không thích cảm giác bị qua mặt,
hắn là một nam nhân có dục vọng khống chế người khác rất mạnh!
Buồn bực ở nhà đã hơn một năm, chẳng lẽ cô chưa từng nghĩ sẽ ra ngoài làm
việc sao? Đọc nhiều sách như vậy, nhưng chỉ suốt ngày không có việc gì
đợi ở nhà, không thể nào không có tiếc nuối, mà công việc có thể chứng
minh giá trị hiện hữu của mình, cô dĩ nhiên nóng lòng muốn thử, nhưng
hắn bác bỏ mãnh liệt, nói là không thích suốt ngày không tìm thấy vợ.
Thật buồn cười, hắn tìm cô khi nào? Gần đây mới có chuyện điện thoại hỏi han, trước kia thì tuyệt đối không phát sinh.
- Tớ sẽ đi mật báo cho anh họ.
Lâm Dĩ Quân hưng phấn như đứa trẻ lần đầu được đi du lịch.
- Cậu đừng làm rộn, cậu muốn tớ giải thích chuyện ấy thế nào?
- Cậu nói là bạn cũ bên Mĩ.
- Sao cậu có thể xui tớ cố ý nói dối anh ấy? Loại hành vi này quá ti tiện, tớ không muốn!
Cô không muốn dựa vào loại phương pháp này hấp dẫn ánh mắt ông xã.
- Nếu không kê thuốc mãnh liệt một chút, sao nhìn được phản ứng?
Lam Vân Diễm lấy tay cốc một cái vào đầu,
- Cậu đừng có đưa ra chủ ý hâm dở nữa, chuyện này tuyệt đối không thể cho anh ấy biết.
Cũng thật tiếc, vợ chồng bọn họ giờ đúng là cần kích thích như thế, cơ hội bỏ qua thế này, rất đáng tiếc a!
- Lâm Dĩ Quân, nếu như cậu làm bừa, tớ sẽ trở mặt đấy!
Thấy vẻ là lạ trên mặt bạn tốt, Lam Vân Diễm cảnh giác, cảm thấy không quá
yên tâm, nữ nhân này lá gan rất nhỏ, nhưng lại rất thích tác quái.
Bề ngoài thì Lâm Dĩ Quân rất thức thời vâng dạ, nhưng đại não nói cho cô
biết, chuyện hay ho thế này bỏ lỡ sẽ hối hận, có điều lương tâm cũng tự
vấn một chút —— còn ngại phu thê bọn họ chưa đủ rắc rối sao?
Đầu
óc cùng lương tâm qua mấy phen giằng co, đã có thắng bại, kết quả ra
sao? Cuộc sống nhiều một chút “Niềm vui thú” tuyệt đối không phải là
chuyện xấu, hơn nữa lại là giữa phu thê. Tại sao cuộc sống hôn nhân luôn làm người ta không hài lòng? Đó là bởi vì không biết cách tạo lửa, xây
dựng không khí, cuối cùng đương nhiên đầu óc của Lâm Dĩ Quân thành người thắng cuộc.
Bạn tốt, xin hãy thứ tha cho ta! Đây là một ngày không may mắn!
Uống café thì bị đổ lên áo sơ mi trắng, vấy ra cả giấy tờ trên bàn làm việc.
Vào phòng tắm chuyên dụng của tổng giám đốc thay quần áo thì trơn ngã oạch một phát.
Sau đó vừa tìm được tài liệu thiếu chút nữa rơi bể điện thoại.
Chủ động khen ngợi nhân viên vệ sinh ở phòng ăn nhưng không được cảm ơn.
Bất quá những thứ này so với những tin tức mà Lâm Dĩ Quân mang đến còn kém xa.
“Anh họ, có một việc em nghĩ nên báo anh biết biết, tên tóc vàng theo đuổi
Diễm Diễm đã tới Đài Loan. Hắn hẹn cô ấy đi ăn cơm tối nay, anh biết
đấy, khách xa tới Diễm Diêm không thể từ chối. Nhưng là hắn rất thích
Diễm Diễm, điều này khiến em cảm thấy không an tâm.”
Diêm Nhược
Thiên muốn ngăn cản nhưng gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cũng chỉ nghe
thấy chuông tút tút, sau cùng bà xã hắn tắt điện thoại, là ý gì đây?
Trời tối, đợi từ trong phòng rồi lại ra bên ngoài, chạy đường núi đi tới đi
lui vài vòng. Không biết đã chờ đợi bao lâu. Hắn chửi thề không biết bao lần t
